"Hơn nữa mẹ cậu không có tái hôn."
"Cho nên cậu mồ côi cha từ nhỏ."
Dương Gian nói:
"Cô nói bậy bạ cái gì thế, cha tôi đang ngồi đọc báo cạnh tôi mà."
Nói xong hắn quay đầu lại nhìn.
Người đàn ông bên cạnh hắn vẫn không có nhúc nhích, tay hắn vẫn cầm tờ báo, khuôn mặt đã bị tờ báo che khuất, không nhìn rõ dung mạo như thế nào.
Đèn ở phòng khách cùng phòng ngủ đều không có bật, ngoài ánh sáng từ màn hình máy tính ra, thì xung quanh đều tối mù mịt.
Ở hoàn cảnh tối mù mịt như thế không có khả năng đọc báo được.
Dương Gian muốn lấy tay đẩy tờ báo ra:
"Cha, cha có làm sao không vậy?"
Nhưng sau đó hắn lại thấy bên trên tủ có một tấm ảnh đen trắng của một người đàn ông trung niên.
Ngay tức khắc, tay hắn bị cứng lại.
Lưu Tiểu Vũ ở đầu dây bên kia liên tục thúc giục:
"Dương Gian, chỗ đó của cậu chắc chắn đã xảy ra chuyện, mau, mau rời khỏi chỗ đó."
…
Dương Gian không cách nào nhìn rõ mặt cha mình.
Ông ta vẫn ngồi thẳng tắp, cứng ngắctrên giường, chẳng hề nhúc nhích, tay vẫn cầm tờ báo, cứ như đang chăm chú đọc báo vậy.
Nhìn qua thì tất cả đều rất bình thường, không có tý nào để gọi là cổ quái hết.
Nhưng trong phòng rất tối, căn bản không có thích hợp cho việc đọc báo.
Hơn nữa, ông vẫn giữ tư thế như này từ lúc Dương Gian bắt đầu lên mạng cho đến giờ chưa bao giờ thay đổi.
Nếu là người bình thường chắc chắn không ai làm vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234859/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.