Vương Hải Yến nói:
"Con đúng là không có một chút kiêu ngạo nào sao, người như cậu ta tốt nhất đừng gặp. Nhà chúng ta không thể tuỳ tiện như thế được."
"Hu hu....."
Vương San San khóc, tức giận quay đầu bỏ đi vào nhà.
Ngồi trên xe buýt công cộng, nhìn vào tờ 200 đồng trong tay, trong long Dương Gian cũng hiểu được ý tứ trong hành động của mẹ Vương San San.
Là khinh miệt cùng nhục nhã.
Nếu đổi lại là người khác, hắn chắc chắn đã nổi giận rồi.
Nhưng mà Dương Gian vẫn rất bình tĩnh, thản nhiên, bởi vì hắn biết có giận cũng chẳng để làm gì.
Điều kiện của gia đình Vương San San cũng không tệ mà cô cũng khá xinh đẹp, bình thường lại không có liên quan gì.
Đột nhiên, hôm nay lại mang cô về nhà, cha mẹ cô chắc chắn sẽ xa lánh loại người như mình.
Cho dù có nổi giận cũng chỉ làm mất mặt thêm thôi, không thể vì 200 đồng mà đánh Vương Hải Yến được.
Hơn nữa chuyện này đối với hắn mà nói, hiện tại nó cũng chỉ là chuyện lông gà vỏ tỏi mà thôi.
Lúc trước cứu Vương San San cũng không có ý đồ gì.
"Làm người tốt đúng là không dễ dàng a, không trách được quỷ có thể xuất hiện."
Dương Gian sờ mu bàn tay của mình, bỏ 200 đồng vào túi.
Sau khi về đến nhà, hắn liền lăn ra ngủ vì hắn quá mệt mỏi.
Mà những học sinh khác cũng bắt đầu về đến nhà, cho dù xảy ra chyện gì thì cảm giác về nhà luôn luôn thấy an tâm.
Hiện tại, Trương Vĩ về tới biệt thự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234856/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.