Thấy Dương Gian đau đớn lăn lộn trên mặt đất, Vương San San vội vàng chạy lại, đưa tay muốn đỡ hắn dậy.
Bất chợt, Dương Gian ngừng giãy giụa. Hắn nắm lấy tay Vương San San, nhưng điều khiến cô kinh hãi là khớp xương cánh tay hắn vặn ngược lại một cách quái dị – điều mà người bình thường tuyệt đối không thể làm được.
Năm con mắt đỏ ngầu trên cánh tay hắn đồng loạt mở trừng trừng, nhìn chằm chằm vào cô.
"A!!!"
Vương San San hét lên thất thanh, ngã bệt xuống đất vì khiếp sợ.
Rất nhanh, những con mắt trên cánh tay kia từ từ khép lại.
Dương Gian vịn tường đứng dậy, giọng nói khàn khàn:
"Tôi không sao. Quả nhiên làm người tốt khó thật, tí nữa thì đi bán muối luôn rồi. Rốt cuộc vẫn không học được sự tàn nhẫn của Phương Kính."
Cơn đau dịu đi, nhưng sắc mặt hắn vẫn tái nhợt. Hắn tựa lưng vào tường, thở dốc.
"Bị nó cắn một cái mà cảm giác như cả cơ thể bị rút cạn vậy. Con Quỷ Anh này lực lượng thật đáng sợ... Hơn nữa, hình như nó đang lớn lên."
Dương Gian nhìn cánh tay mình. Hắn cảm nhận rõ ràng bên dưới lớp da, những thứ kia đang cựa quậy, như thể chớp mắt một cái là chúng sẽ lại trồi lên.
Sự hiện diện của những con mắt quỷ ngày càng rõ rệt.
Nó đang hồi phục.
"Xin lỗi, là tôi đã làm liên lụy đến cậu."
Vương San San cúi đầu, lí nhí nói.
"Không liên quan, đó là lựa chọn của tôi. Tôi không muốn trở thành loại người như Phương Kính, vì sống sót mà bất chấp thủ đoạn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234841/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.