Cả người Dương Gian mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất. Miệng há to thở hổn hển, bấy giờ mới cảm thấy mồ hôi lạnh từ trên trán chảy xuống gò má, tí tách rơi xuống sàn.
Khoảnh khắc vừa rồi, có thể nói là hắn vừa bước một chân từ quỷ môn quan trở về.
Không, không thể đợi tiếp ở đây nữa. Nhất định... Nhất định phải mau chóng rời khỏi chỗ này...
Vừa mới tạm thời thoát khỏi nguy hiểm, thậm chí còn chẳng có thời gian để định thần hay cảm thán. Dương Gian vội vàng cầm lấy điện thoại, bật đèn flash, sau đó gượng dậy.
Trong bóng tối của nơi này vẫn còn lởn vởn một con quỷ chưa rõ danh tính, ở lại càng lâu thì cái chết đến càng nhanh.
Dương Gian mò mẫm đi về phía trước.
Toàn thân hắn run rẩy nhẹ, không biết là do căng thẳng quá mức hay là do di chứng của nỗi sợ hãi ban nãy.
Mới tiến được mấy bước, bóng tối bị ánh đèn đẩy lùi một chút. Hắn nhìn thấy hai người Đoạn Bằng và Trịnh Phi mặt mũi hoảng hốt, đang đứng cạnh bức tường loang lổ mốc meo, điên cuồng đập vào mặt tường.
Trịnh Phi quay đầu lại, giọng run rẩy hỏi:
"Ai? Ai đó?"
Cậu ta chỉ nhìn thấy một quầng sáng lờ mờ đang tiến lại gần.
Dương Gian lạnh mặt, giơ điện thoại lên nói:
"Là tôi, Dương Gian."
"Dương... Dương Gian? Cậu chưa chết?"
Thái độ của Trịnh Phi kinh ngạc nhiều hơn là mừng rỡ.
Dương Gian hỏi lại đầy châm chọc:
"Cậu cũng giống Phương Kính, rất mong tôi chết hay sao?"
Đoạn Bằng bên cạnh có chút kích động, vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234835/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.