Trong nháy mắt, nơi này như thể đã trải qua hàng chục năm bị thời gian tàn phá, hoang phế và tiêu điều.
Tuy nhiên, ánh đèn trong phòng học vẫn cố chấp chống chọi lại bóng tối. Những tia sáng trắng yếu ớt lập lòe như ngọn nến trước gió, tựa hồ có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
Nỗi kinh hoàng hiện rõ trên gương mặt mỗi học sinh. Có người thét lên chói tai, có người gào khóc kêu cứu, có người run rẩy không nói nên lời...
Người duy nhất còn giữ được sự điềm tĩnh là Chu Chính trên bục giảng.
Ông đứng yên không nhúc nhích, ánh mắt đảo quanh đánh giá tình hình, không bỏ sót bất kỳ động tĩnh nào. Con quỷ này quá nguy hiểm, lại sở hữu Quỷ vực, đây không phải thứ ông có thể dễ dàng đối phó.
Điều ông muốn làm bây giờ là tìm mọi cách để mở ra một con đường sống, giúp đám học sinh này thoát khỏi đây, dù chỉ là một phần nhỏ trong số chúng.
Đột nhiên, Phương Kính la lên, sắc mặt cực kỳ khó coi, tay chỉ vào mấy bạn học đang gục trên bàn:
"Chu Chính, nhìn kìa!"
Lúc này mọi người mới nhìn theo hướng chỉ tay của Phương Kính và bàng hoàng nhận ra. Có mấy bạn học bất động trên bàn, mắt trợn trừng, miệng há hốc, sắc mặt xám ngoét. Toàn thân họ tỏa ra mùi hôi thối của tử thi, giống như đã chết từ nhiều ngày trước.
"Cốc, cốc, cốc."
Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa.
Ngay lập tức, mấy cậu học sinh vừa nãy vẫn còn đứng lẫn trong đám đông bỗng nhiên run rẩy dữ dội, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234832/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.