Du thuyền G& H ra khơi ngày thứ hai.
Hàn Văn Vũ vừa lên chiếc du thuyền G&H này liền cảm thấy mọi chuyện không thuận lợi, đầu tiên là mất sóng, tuy rằng bên trong thuyền có thể cung cấp máy tính xa hoa để lên mạng, nhưng mỗi lần cậu lên mạng thì những trang web có thể mở đều là giới thiệu du thuyền, đối với loại người thời thời khắc khắc muốn tra chỉ số giao dịch cổ phiếu như hắn quả thực gần như bức hắn phát điên rồi; Ngay sau đó quan trọng nhất là -- Bác Viễn người đời này hắn yêu nhất đang ở trước mặt mọi người cầu hôn em gái Hàn Văn Tĩnh của hắn.
Chính hắn cứ thế ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn hai người quan trọng nhất đời mình một quỳ xuống, thâm tình lấy ra chiếc nhẫn kim cương hồng nhạt đại khái cỡ bằng trứng chim cút mua từ Châu Phi, cười mắt cong cong ngửa đầu khẽ nói "Lấy anh nhé", một người khác kích động hai tay che miệng, trong tiếng ồn ào của mọi người hô "Đồng ý đồng ý" rưng rưng gật đầu, Bác Viễn sau khi đeo vào chiếc nhẫn, mọi người vỗ tay reo hò.
Hàn Văn Vũ cảm giác mình giống như một bức tường trang trí không ai để ý, cứ thế giống như bị ánh mắt của Sphinx bắn quét vậy, hóa đá đứng tại chỗ, trơ mắt nhìn em gái như nhân vật họat hình, nước mắt theo gió tung bay -- Động tác chậm hạnh phúc nhào vào ngực hắn, cười vô cùng hạnh phúc: "Anh, anh nhìn thấy không! Bác Viễn cầu hôn em rồi! Em vui quá!"
Hàn Vũ Văn theo bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338612/quyen-7-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.