Thân thể mình ấy vậy mà lại biến thành một khối bánh ngọt thơm ngon? Trì Mộ mới đầu chưa phản ứng kịp, lần này mới hiểu được bản thân tuy rằng linh hồn xuất khiếu, thế nhưng cũng cách cái chết không xa. "Vậy vậy vậy tôi phải làm gì......." Trì Mộ nghe Mi tiên sinh nói như vậy, lập tức cảm giác tay chân lạnh buốt, một luồng khí lạnh xông thẳng lên đỉnh đầu, Mi tiên sinh hừ một tiếng, dùng chân sau gãi gãi lỗ tai: "Nhanh đến bệnh viện đi, chàng trai, song cẩn thận chút, tôi vẫn khuyên câu kia, người nơi này hận không thể ăn tươi linh hồn cậu đấy."
Trì Mộ nhào tới, ôm lấy Mi tiên sinh khóc rống lên: "Tiên sinh cứu tôi, cứu tôi đi, tôi rốt cuộc phải làm thế nào van cầu ngài tôi trên có mẹ già tám mươi, dưới có gào khóc đòi ăn.......Ách, đó là cái gì ha!"
"Buông ta ra!" Mi tiên sinh thoáng cái xù lông, ở giữa hai tay Trì Mộ không ngừng giãy giụa, "Thả ta xuống thả ta xuống!" Trì Mộ hắc hắc cười lộ răng nanh, giơ tay cố gắng không để nó bắt được mặt mình, Mi tiên sinh này mặc dù có chút kiêu ngạo nhõng nhẽo, nhưng cầm trong tay cảm giác thực sự rất tốt, lông nhung thực muốn bóp bóp nó......
Nhưng Mi tiên sinh khá dũng mãnh, ngược lại một chân cong lên hướng cánh tay anh: "Buông ta ra!" Nói rồi, nó nhẹ nhàng nhảy lên mặt đất, chỉ để lại một câu "Nhanh đến chỗ cơ thể ngươi, đừng để bọn quỷ khác phát hiện", nhanh như chớp đã chạy xa.
Hóa ra chỉ cần trở về cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338608/quyen-6-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.