Mặc dù màn hình điện thoại di động rất mờ, chỉ có thể nhìn rõ ràng là hình dáng của một người, nhưng Trì Mộ lại bị dọa sợ, chẳng lẽ tùy tiện ở một nơi nào đó đều có thể xuất hiện quỷ quái sao? Hạ Duy An nhìn thấy anh thoáng cái sợ đến mặt trắng bệch, có chút hiếu kỳ tiến lại gần nhìn điện thoại di động của anh, mang theo tươi cười hỏi: "Sư ca, làm sao vậy.........Chẳng lẽ chụp xấu lắm hả........"
"Không phải........" Trì Mộ cười khổ một tiếng, đưa điện thoại di động tới, "Cậu có thể thấy rõ không, trong miệng chum sau lưng hai ta có cái gì đó đúng không?"
Hạ Duy An miễn cưỡng cười một tiếng, nhận điện thoại di động, vốn muốn trêu đùa tư thế theo trào lưu ngớ ngẩn của hai người một chút, nhưng lại sau khi nhìn thấy ảnh chụp trên điện thoại thì nụ cười chậm rãi cứng lại, đột ngột quay đầu nhìn phía sau một chút, xoay người dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn anh: "Sư ca........Đó rốt cuộc là thứ gì vậy........."
Trì Mộ thoáng cái túm lấy tay cậu, cảm thụ được bàn tay non mịn mềm nhẵn trong tay mình, giống hệt con gái, nhịn không được trong lòng khao khát nhộn nhạo, nhưng anh vẫn vội vàng hỏi: "Duy An, bây giờ người tôi tin được chỉ có cậu, cậu biết không........Tôi vẫn......."
"Vẫn cái gì......" Trên mặt Hạ Duy An hơi mang theo chút sợ hãi nhanh chóng liếc mắt nhìn sau lưng một cái, bất giác đi về phía trước, rời xa chum tương này, "A....... Sư ca.......Mặc dù em không muốn thừa nhận........Nhưng lá gan em rất nhỏ đó! Em ra ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338604/quyen-6-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.