"Anh ơi anh, anh có nhìn thấy khăn quàng đỏ của em đâu không?" Phía sau truyền đến tiếng khóc u oán khiến Trì Mộ thoáng cái cứng còng thân thể, Hạ Duy An bên cạnh càng kinh ngạc quay đầu nhìn lại, liếc mắt một cái liền nhìn thấy phía sau mình đứng một cậu bé.
Bé trai mặc một thân đồng phục thể dục có chút bạc màu, tóc cạo đầu đinh, trên người những chỗ có thịt là mảng lớn vết máu màu đỏ bầm, giờ phút này, bé trai đang không ngừng lấy mu bàn tay dụi mắt, thỉnh thoảng còn dùng con mắt mong chờ nhìn hai người, hy vọng hai người có thể cung cấp đầu mối về khăn quàng đỏ, mà cặp mắt thật to kia lại giống như thằng bé trong ——《 Lời nguyền 》, không hề có tròng trắng.
Hạ Duy An nhìn thoáng qua sắc mặt trắng bệch, vội vàng cứng còng thân thể, thoáng cái xoay người, lặng lẽ kề sát qua Trì Mộ một bên đã sớm trắng mặt, thân thể cũng không dám xoay tí nào, lén lút hỏi: "Chúng ta nên làm gì đây?"
"Anh nhìn thấy không, đứa bé kia không có tròng trắng....... Hơn nữa anh nhìn thấy không, nó không có bóng........" Hạ Duy An run rẩy môi, sắc mặt tái nhợt, tay lại gắt gao bấu băng ghế dài dưới thân, tiếp tục nói, "Trời ơi, đây rõ ràng là ban ngày........"
"Mẹ kiếp......." Trì Mộ khẽ mắng một tiếng, nói với cậu ta, mặc dù vẫn khá sợ con quỷ con này, nhưng so sánh với bàn tay thối rửa trong giấc mộng nọ....... Mặt mũi đứa bé này coi như đẹp đẽ, anh vừa mới quay đầu muốn quan sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338602/quyen-6-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.