Trình Hi cũng không nổ súng bắn chết Diệp Chi, mà như cảnh cáo nã một phát súng lên thân cây bên cạnh Diệp Chi, tiếng súng vừa vang lên, chấn động rất nhiều loài chim nhỏ nhiệt đới, phản ứng đầu tiên của Hạ Vũ và Diệp Chi đều là đồng loạt nằm sấp xuống, mà Diệp Chi sau khi dùng dư quang nhìn thấy Trình Hi lập tức sợ hãi biến sắc, nhanh chóng lấy ra dao gọt trái cây đã sớm chuẩn bị sẵn trên người, thoáng cái nhào vào trên người Hạ Vũ còn chưa kịp phản ứng.
Hạ Vũ chẳng hiểu ra sao, liền bị Diệp Chi dùng dao kề cổ từ trên mặt đất thô bạo túm lên, Hạ Vũ chỉ cảm thấy cổ mình bị một thứ gì đó lạnh lẽo kề vào, bên tai truyền đến tiếng gầm nhẹ hung thần ác sát của Diệp Chi: "Trình Hi, buông súng!"
Thế này là sao? Chỉ thấy Trình Hi lạnh mặt vẫn như cũ bất động, thấp giọng hỏi: "Là ngươi đầu độc 8 người kia?"
"Hừ!" Diệp Chi chế nhạo thốt lên, trong thần sắc lộ ra lạnh lùng nồng đậm, cuối cùng vòng vo mập mờ nói: "Họ sống hay chết không liên quan gì đến tôi, đồng chí cảnh sát." Nói rồi, gã gắt gao bắt lấy Hạ Vũ, tay cầm dao gọt trái cây kia dán chặt lên cổ cậu, nhìn Trình Hi giơ súng đằng xa, lạnh lùng cười, trong thần sắc vậy mà không chút kinh hoảng: "Đồng chí cảnh sát, nếu anh dám nổ súng tôi sẽ lập tức cắt cổ họng bảo bối của anh nhé?" Gã lại đem tay cầm dao tăng chút lực, vẽ trên cần cổ trắng nõn của Hạ Vũ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338595/quyen-5-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.