"Hạ Vũ........ Hạ Vũ! Tỉnh tỉnh!"
Đừng........ Đừng mà........Buồn ngủ quá........ Thời tiết hôm nay thật tốt........Mặt trời mặc dù có chút nắng, nhưng ấm áp dào dạt chiếu khắp người rất thoải mái, Hạ Vũ lẩm bẩm một tiếng, thoải mái trở mình một cái, uể oải phất tay, cuối cùng còn thầm thì nhỏ giọng nói: "Hạ Tuyết.......Được rồi........Anh trai em mệt muốn chết......"
"Hạ Vũ.......Tôi là Diệp Chi! Xảy ra chuyện lớn!"
Ai chết thì cứ chết đi........Liên quan gì tới cậu chứ......? Không đúng! Hạ Vũ sợ hãi thoáng cái kịp phản ứng, trở mình ngồi dậy hốt hoảng, đầu tiên là xác định Trình Hi đang ở xa xa bận rộn bù đầu, thoạt nhìn hẳn không có việc gì, lúc này mới thở phào một hơi, khẩn trương nhỏ giọng hỏi: "Làm sao vậy, chết thế nào?"
Diệp Chi nhìn cậu đã hoàn toàn tỉnh ngủ, tức giận kéo tay cậu lên, trong thần sắc uể oải mang theo một tia thả lỏng, thở phào một cái: "Tôi cũng không biết xảy ra chuyện gì, tỉnh lại đã phát hiện mọi người đều đang kêu la, tôi lại không an tâm bỏ cậu một mình ở đây ngủ, vạn nhất xảy ra chuyện cũng không biết ăn nói sao với Trình Hi."
Anh Diệp thật tốt....... Nhưng mà cái gì.......phải ăn nói với Trình Hi? Trong lòng Hạ Vũ dâng lên tình cảm ấm áp, cười cười khó xử, chẳng lẽ cậu có ý với Trình Hi.......Ai cũng có thể nhìn ra sao? Hèn gì cậu cứ tự nhủ, ánh mắt Lục Lâm sao nhìn mình quái như vậy!
Trên bãi cát tiếng khóc rung trời, những người sống sót khác đều ở một bên yên lặng nhìn những thi thể đã phủ quần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338593/quyen-5-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.