"Hạ Vũ? Hạ Vũ? Hạ Vũ.........Tỉnh tỉnh! Mau tỉnh lại!" Một cỗ lực mạnh nện lên mặt Hạ Vũ.
"Em gái à........ Để anh ngủ thêm tí nữa đi mà........" Hạ Vũ phất tay, trong miệng lẩm bẩm một câu, chuẩn bị trở mình ngủ tiếp, vậy mà người gọi cậu như trước dây dưa không ngớt, lại đẩy cậu: "Hạ Vũ, là tôi, Trình Hi, đã xảy ra chuyện."
Trình Hi? A! Hạ Vũ nhanh chóng tỉnh táo, nhanh chóng bò dậy, gãi đầu ha ha cười, nhìn bốn phía một chút, phát hiện mọi người chẳng biết vì chuyện gì đang tụ tập lại với nhau, còn có từng đợt tiếng khóc, cậu quét một vòng, quay đầu nói với Trình Hi: "A là anh à! Em còn tưởng là Hạ Tuyết chứ.......Mấy giờ rồi, sao trời vẫn tối vậy?" Trình Hi nhếch nhếch miệng, cởi áo khoác trên người mình, lặng lẽ đưa cho cậu: "Thời tiết có chút lạnh, hiện giờ là 12h khuya, đã xảy ra chuyện."
Anh ấy cho mình áo khoác! Hạ Vũ hạnh phúc nhận áo, để che giấu vẻ mặt thẹn thùng của mình, cậu vội hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Trình Hi nhìn thoáng qua đám người, thấp giọng nói: "Vừa rồi ầm ĩ mà cậu cũng không nghe thấy sao? Số 1 đã chết."
Số 1 đã chết? Nhưng tại sao mình không hề nghe thấy gì hết? Theo lý mà nói mình không thể ngủ say vậy được chứ? Hạ Vũ cảm giác mặt mũi mình trắng bệch, cậu bối rối nhìn thoáng qua đám người, sau khi phát hiện không ai chú ý đến hai người vội vàng thấp giọng hỏi: "Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ thật như lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338591/quyen-5-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.