Hoàng Phủ Thần có một bí mật, bí mật này anh đặt trong lòng đã rất nhiều năm.
"Ba à........Thật chán mà, khi nào mới đến chứ?" Con gái ôm một con gấu nhỏ, đang ngồi ở ghế lái phụ chu cái miệng nhỏ nhắn, có chút sốt ruột ngửa đầu nhìn anh, trẻ nhỏ đều không thích ngồi yên, Hoàng Phủ Thần mỉm cười, xuyên qua kính đen nhìn đôi mắt to ngây thơ của con gái, giơ tay lên xoa đầu cô bé, nhỏ giọng khuyên giải: "Văn Văn, nơi công cộng phải nhẹ giọng nhỏ tiếng biết chưa? Phải làm một thục nữ, chúng ta sẽ tới ngay thôi, ba cam đoan với con lập tức có thể đến công viên rồi, được không?"
Văn Văn mặc dù còn bĩu môi, nhưng ngoan ngoãn gật đầu, có chút xoắn xuýt nhìn mình mặc một thân âu phục màu hồng phấn, nhỏ giọng phàn nàn: "Tại sao mẹ không đến....... Con muốn mẹ....... "
Hoàng Phủ Thần vừa nghe từ "mẹ" này có chút đau đầu, từ mấy tháng trước khi mẹ đứa nhỏ biết mình là song tính luyến, khóc lớn đại náo tức giận ba ngày rồi một mình rời nhà trốn đi, chỉ vào tháng trước gửi một phong thư cộng thêm đơn thỏa thuận ly hôn, lá thư này lưu loát mấy vạn chữ, ý cơ bản là nói cô ta trước kia bất cứ tài sản gì cũng không cần, đứa trẻ do quái vật ghê tởm là anh sinh cô ta cũng không muốn, ngẫm lại đã cảm thấy rất buồn nôn.......
Con trẻ vô tội, anh mặc dù đối với vợ còn có chút áy náy, nhưng bị phong thư này chọc tức gần chết: Trên đời này nào có người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338581/quyen-4-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.