Trái tim Từ Dương thình thịch nhảy loạn, trong một khoảnh khắc cậu nghĩ mình khẳng định xuất hiện ảo giác rồi, vội vàng nhắm mắt lại lắc đầu một chút, nào ngờ mở mắt ra lần nữa trước mắt vẫn là khuôn mặt có chút vặn vẹo kia của Trương Liên, lúc này mới có thể khẳng định, mình không phải đang nằm mơ, Trương Liên thật sự đã sống lại.
Lúc này mặc dù mới tháng ba, nhưng Trương Liên chỉ mặc một bộ áo khoác ngoài nam sĩ phục cổ của Burberry, bên trong mặc một cái sơ mi đen trắng, phía dưới mặc quần tây đen, mặc dù quanh thân vương mùi hương xông người, nhưng nhìn hai bên không có một chút bất thường nào, thở ra đều là nhiệt thể, hơn nữa Trương Liên tựa hồ..... Trở nên đẹp trai hơn?
Cả người Từ Dương run lẩy bẩy, cũng không biết làm sao, chẳng lẽ mình gặp quỷ nhiều rồi, hiện giờ cư nhiên còn có thể miên man suy nghĩ, cậu chỉ có thể khẩn trương xé ra một nụ cười gượng gạo, hơi xê dịch thân thể một chút, lén lấy điện thoại di động ra giấu phía sau, một bên lần mò muốn gọi cho Hạ Mạt một bên ngốc hồ hồ cười nói với hắn: “Haha, Trương Liên tôi khuyên cậu tốt nhất đừng làm vậy.”
“Thế tôi nên làm thế nào đây?” Trương Liên nhướng mày cười lãnh khốc, trong mắt lóe lên ánh sáng huyết hồng, âm u hỏi: “Từ Dương, cậu thật sự tưởng rằng có thể thoát khỏi lòng bàn tay của tôi?” Tay hắn rất không quy củ mà nắm thắt lưng Từ Dương, tùy tiện nhéo một cái tiếc nuối lắc đầu: “Thiệt là, trên lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338574/quyen-3-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.