Bạch Vân Phi sâu sắc cảm thấy mình khẳng định đã bị thứ sắc đẹp của Quân Thịnh kia mê hoặc, đầu tiến vào trạng thái đặc sệt vô cơ số lượng lớn, không sao lại đồng ý tới phòng xác chơi chứ? Cậu kinh ngạc nhìn cánh cửa dán ký hiệu "Nhà xác" kia, đột nhiên cảm giác mình có chút nhũn chân, Quân Thịnh phía sau lấy tay chọt chọt bả vai cậu, khóe miệng ngậm một mạt cười nhìn có chút hả hê, thấy Bạch Vân Phi hận không thể cho y ăn đấm tại chỗ: "Này! Đi mau lên, không phải cậu nói muốn xem thử công việc của cha tớ sao?"
Bạch Vân Phi nhếch nhếch miệng, nhìn Quân Thịnh cười trên nỗi đau của người khác, cảm thấy bản thân đã sớm hối hận rồi.
Cậu và Quân Thịnh quen biết chưa lâu, chỉ mới hai ba năm, hai người đều là học sinh của đại học y khoa thành phố B, cậu học nha sĩ Quân Thịnh học pháp y, trong một lần lên lớp tự học giữ chỗ ngồi xảy ra tranh chấp, hai người sau khi hung hăng đánh nhau một trận cũng trở thành bạn tốt.
Thằng nhóc Quân Thịnh này so với Bạch Vân Phi cao hơn nửa đầu, ước chừng 1m90, nhưng da cực kỳ trắng nõn, vóc người cân xứng, ngũ quan lập thể, hốc mắt hãm sâu, đồng tử thuần màu đen, theo chính y nói thì bà cố nội là con gái người Mỹ, trong nhà tất cả đều là máu lai xinh đẹp, diện mạo của y lại giống ông nội Văn của y, môi hồng răng trắng, còn là tóc xoăn tự nhiên, nam mà đẹp như nữ tiêu chuẩn, trường học già
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338568/quyen-2-chuong-6-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.