Chương trước
Chương sau
Văn án:

Thái Tử cũng là trúc mã của ta đã phải lòng một cô gái xuyên không.

Nàng ta vì ghen tị mà đẩy ta ra khỏi chiếc xe ngựa đang phi như bay.

Ta thương tích đầy mình, máu chảy đầm đìa, đầu còn bị đập vào một tảng đá lớn, hơi thở thoi thóp.

Thái Tử sợ nàng ta bị trừng phạt, nên nói với mọi người là do ta không cẩn thận nên mới bị rơi xuống.

Ta không bác bỏ, ngược lại thẳng thắn thừa nhận mình đã quên hết mọi thứ. Xưa nay quân vô hí ngôn, ta tin thái tử sẽ không nói dối.

Nhìn thấy sự xa lạ và xa cách trong mắt ta, vị Thái Tử cố tình che giấu sự thật kia cũng bắt đầu cảm thấy hoảng sợ rồi.

____________________________________________________

Phần 1/6

1

Trong lễ cập kê của ta, Tùy Cẩn Vũ xị mặt phiền muộn.

Thái giám thân cận đến truyền tin:

“Thái Tử điện hạ, Hà Vi cô nương thu dọn đồ đạc, khóc lóc muốn rời khỏi Đông Cung.”

Chưa kịp để chủ nhân nổi giận, tên thái giám lanh lợi nói tiếp:

“Nô tài biết Thái Tử nhất định sẽ không đồng ý, nên tiện đường đưa nàng qua đây. Nàng đang đợi ngài ngay trong phủ nhà họ Phó.”

Ba tháng trước, Thái Tử dẫn quân đi diệt trừ thổ phỉ. Khi giải cứu Hà Vi khỏi tay lũ sơn tặc, hắn vừa gặp đã cảm mến nàng.

Nhưng ngoài miệng hắn nhất định không chịu thừa nhận mà chỉ giải thích có lệ rằng vị cô nương này có tâm tư độc đáo hơn người.

Còn đảm bảo không ai có thể tranh đoạt vị trí Thái Tử phi của ta.

“Khanh Dung, Vi Vi sợ người lạ. Cô* đi xem thế nào.”

(*cô: từ tự xưng của thái tử.)

Tùy Cẩn Vũ rời đi như gió.

Ta nén sự khó chịu trong lòng, bình tĩnh theo sau hắn.

Dưới gốc cây lựu, Hà Vi vùi mặt vào ngực Tùy Cẩn Vũ, khe khẽ nức nở. Nước mắt to nước mắt nhỏ thi nhau tuôn trào như mưa:

“Ta đã làm vỡ lễ vật mà Thái Tử định ban cho người khác, làm sao còn mặt mũi mà ở lại.”

Hắn ôm nàng vào lòng, hạ giọng dỗ dành:

“Không phải chỉ là một miếng ngọc bội tầm thường thôi sao? Vỡ rồi thì thôi. Không đáng để nàng khóc lóc thương tâm như vậy.”

Tuỳ Cẩn Vũ từng đáp ứng sẽ tặng ta một miếng ngọc bội hình thỏ con hắn tự tay điêu khắc vào ngày ta cập kê.

Nhìn những mảnh ngọc Dương Chi* vỡ vụn trong hộp, hình như có thứ gì đó trong lòng ta cũng nứt rạn.

(*Ngọc Dương Chi hay Dương Chi Bạch Ngọc: loại ngọc quý có màu trắng như mỡ dê, độ trong suốt cao, không lẫn tạp chất)

Hà Vi gây ra động tĩnh quá lớn nên khiến phụ thân của ta chú ý đến.

Phụ thân ta hiện đang nhậm chức Thừa tướng trong triều. Thấy Thái Tử đối xử với khuê nữ nhà mình như vậy vì một cô nương không rõ lai lịch, người không nhịn được mà trách móc có hơi nặng lời.

Hà Vi càng khóc thương tâm hơn, chạy thẳng ra ngoài.

Tuỳ Cẩn Vũ bỏ lại ta một mình ở yến hội, vung tay đuổi theo nàng ta.

Nhất thời, khách khứa xôn xao hết cả.

2

Tuỳ Cẩn Vũ tưởng rằng ta mách lẻo với phụ thân nên vài ngày liền không thèm để ý đến ta.

Hắn còn bảo ta tự suy xét lại bản thân, trong tương lai nếu muốn được phong làm hoàng hậu thì cần phải có lòng độ lượng.

Nhưng mà trước đây, rõ ràng hắn không như thế này.

Hai ta đã quen biết từ bé.

Dịp Tết Nguyên Tiêu (rằm tháng giêng),Tuỳ Cẩn Vũ mang theo điểm tâm do ngự trù làm, trốn khỏi cung tìm ta để cùng đi ngắm hoa đăng. Hắn cầm một chiếc đèn lồng hình thỏ và nhìn ta với đôi mắt cười cong cong:

"Vì nàng cầm tinh con thỏ nên sau này nàng vào cung, cô sẽ cho người nuôi một ổ thỏ trong ngự hoa viên."

Ta vừa giận vừa thẹn:

“Ai thèm vào cung với chàng?"

"Khanh Dung, chờ nàng cập kê, cô sẽ lập tức cưới nàng làm vợ."

Những lời đó vẫn còn văng vẳng bên tai ta, nhưng giờ hắn đã không phải là Tùy Cẩn Vũ của Phó Khanh Dung này nữa rồi.

Trong đầu Hà Vi thật sự có rất nhiều ý tưởng kỳ diệu.

Nàng ta biết dạy các thợ thủ công làm xà phòng thơm, chế tạo gương soi và nấu những món ngon mà ngay cả ngự trù cũng chưa từng thấy trước đây.

Ta nghe nói rằng Tiên Hậu (Hoàng hậu đã băng hà) ngày xưa cũng từng làm ra những thứ giống vậy.

Nực cười thật.

Tuỳ Cẩn Vũ không biết vì trước đây hắn đâu có để ý. Hắn e ngại Tiên Hậu và căm ghét con trai người, Tam hoàng tử, người có khả năng chắn đường hắn ngồi lên ngai vàng.

Bây giờ hắn thích, đơn giản vì hắn quyến luyến cô nương kia.

Vẫn là vật ấy, chỉ là thay đổi người làm mà thái độ của hắn cũng thay đổi theo.

3

Tháng ba, hoa đào bắt đầu nở rộ.

Tuỳ Cẩn Vũ sai người đưa thiệp, mời ta đến ngự hoa viên ngắm cảnh du xuân.

Ta vốn không muốn đi.

Từ khi Hà Vi xuất hiện, ta đã nghĩ đến chuyện hủy hôn.

Nhưng lúc trước, phụ thân vì ta nên mới đứng sang phe ủng hộ Thái Tử.

Bệ hạ đã ban thánh chỉ xuống, mối hôn sự này đã sớm không đơn giản là chuyện của hai người nữa rồi.

Rút dây động rừng, tiến thoái lưỡng nan.

Nha hoàn Tiểu Viên khuyên ta:

“Tiểu thư, ngài là Thái Tử Phi, là Hoàng Hậu tương lai. Ngài cũng nên học cách quản lý hậu cung rồi.”

“Cho dù ngài không gả cho Thái Tử thì nam nhân khác cũng sẽ có tam thê tứ thiếp, coi như chúng ta luyện tập trước.”

Ta cười chua chát.

Cười bản thân quá ngây thơ.

Ngây thơ cho rằng chỉ cần ta đủ cố gắng thì sẽ có được cái kết trọn đời trọn kiếp với người mình yêu như trong thoại bản.

Tuỳ Cẩn Vũ xem như vẫn còn có chút lương tâm, tự mình sắp xếp xe ngựa lớn đến đón ta.

Vừa lên xe ta đã chú ý đến Hà Vi cũng ở trong.

Nàng ta đang ghé sát người vào Thái Tử, ép hắn ăn một miếng đậu hũ đen sì, nũng nịu nói:

"Món đậu hũ thối ta làm chàng cũng không dám thử, ta làm sao tin tưởng chàng thật lòng thích ta!”

"Tiểu tổ tông, ta ăn liền đây."

Tuỳ Cẩn Vũ cắn một miếng lớn, nuốt xuống với vẻ mặt thỏa mãn.

Trái tim ta như ngừng đập.

Từ khi được sắc phong làm Thái tử, Tùy Cẩn Vũ rất ít khi tự xưng "ta".

Chính Hà Vi đã nói với hắn rằng trên đời ai cũng bình đẳng, tại sao phải phân biệt cao quý bần hèn?

Nàng ta thường nghĩ ra rất nhiều món ăn mới lạ rồi bắt nô tài và thị nữ trong cung nếm thử.

Dẫn đến bao nhiêu trường hợp miệng nôn trôn tháo.

Có những khi khu vực khám chữa bệnh bên ngoài Đông Cung chật kín người.

Ta không muốn lát nữa có người tiêu chảy trên xe ngựa làm ảnh hưởng đến tâm trạng của mình nên đành mở miệng khuyên nhủ:

"Thái Tử, thân thể ngài quý giá, tốt nhất đừng ăn uống bừa bãi."

Hà Vi cười:

"Phó tiểu thư, ngươi chẳng hiểu gì cả! Cái này gọi là đậu hũ thối, là món ăn nổi tiếng tại quê hương ta."

“Xin hỏi quê quán của Hà cô nương ở đâu?”

Nàng ta nhíu mày, lập tức bổ nhào vào lòng Tuỳ Cẩn Vũ thút thít:

"Tuỳ Cẩn Vũ, Phó tiểu thư khinh thường ta xuất thân từ thôn xóm nhỏ, nhất quyết tra hỏi từng tý một, chàng cứ mặc kệ như vậy sao?”

Giọng Tuỳ Cần Vũ có chút tức giận:

“Khanh Dung, gia cảnh của nàng tốt cũng không được xem thường người khác. Vi Vi nói đúng, tính ba đời trước thì làm gì có tổ tiên của ai không phải bần nông!”

“Nghe nói tổ phụ của Phó tiểu thư trước đây cũng từng ăn xin trên đường cái.”

Thấy Hà Vi ỷ vào sự bảo hộ của Tuỳ Cẩn Vũ mà ngang ngược khiêu khích ta, nhiều lần nhăm nhe vượt qua ranh giới cuối cùng của ta, một ngọn lửa giận bùng lên trong lòng.

Ta nắm lấy cổ tay ả và tát thật mạnh:

“Ngươi là cái thá gì mà dám nói động đến phụ thân của đương kim thừa tướng?”

Mặt Tùy Cẩn Vũ biến sắc, giữ tay ta không buông:

“Khanh Dung, Vi Vi sợ nhất là đau. Vì sao lại đánh nàng ấy?”

Ta hất tay hắn ra và chỉnh lại trang phục cho ngay ngắn:

“Hà cô nương như thế này hẳn là định vào phủ Thái Tử làm thiếp. Xuất thân đã chẳng ra gì lại còn không có ai quản giáo, ta đành thay Thái Tử dạy dỗ nàng một chút, tránh sau này bị các phu nhân và tiểu thư trong kinh đô chê cười.”

“Ai cần loại phụ nữ cổ hủ như ngươi dạy!”

Hà Vi đẩy ta thật mạnh khiến ta ngã khỏi xe ngựa.

Ta choáng váng, xây xẩm mặt mày rồi ngất lịm đi.

4

Ta bị thương khắp người, đầu còn bị đập vào một tảng đá lớn.

Tuy may mắn giữ được chút hơi tàn nhưng ta hôn mê ròng rã ba ngày, sốt cao mãi không hạ nhiệt.

Hết nhóm ngự y này đến nhóm thầy lang khác tới chẩn bệnh.

Mãi đến tận khi Hoàng Đế đích thân đến phủ thăm hỏi, ta mới mơ màng tỉnh lại.

Phụ thân mừng đến phát khóc. Người hỏi vì sao ta lại hồ đồ như thế, có tức giận đến mức nào cũng không thể nhảy ra khi xe ngựa đang chạy.

Ta mờ mịt nhìn xung quanh.

Hà Vi sợ hãi mặt tái mét, lảo đảo suýt ngã.

Tuỳ Cẩn Vũ liếc ta với thái độ bất mãn, kéo nàng ra che chở sau lưng:

“Phụ hoàng, Nhi thần đã kể với người rồi. Chuyện là Khanh Dung cãi vã với cô, một mực đòi nhảy khỏi xe, cho nên mới không cẩn thận ngã xuống.”

Cơn đau thấu xương truyền khắp thân ta.

Ta khẽ cụp mắt:

“Đầu ta đau quá, dường như quên đi rất nhiều chuyện…”

“Ngay cả phụ thân con cũng quên sao?”

Phụ thân lo lắng hoảng hốt, gấp gáp kéo ngự y vào bắt mạch.

“Phó tiểu thư chịu va chạm xong trong đầu có thể sinh ra tụ máu, quên đi vài chuyện là điều bình thường.”

Tùy Cẩn Vũ không ngừng nháy mắt với ta.

Ta cảm thấy có chút bực bội vô cớ, hành lễ với người đàn ông mặc long bào:

“Thần nữ dù đã quên hết thảy, nhưng quân vô hí ngôn*, ta tin rằng Thái Tử điện hạ sẽ không nói dối.”

(*Chữ Hán là 君無戲言, nghĩa là quân vương không nói chơi.)

Hoàng Đế lúc này mới dịu mặt lại, cười nhạo phụ thân ta.

“Phó Thừa Tướng, khuê nữ của ngươi giống y như ngươi vậy. Đã cập kê rồi mà tính nết vẫn thế.”

Bọn hắn nói, từ nhỏ ta đã được phụ thân nuông chiều vô độ đến mức không có phép tắc kỷ cương gì cả.

Leo cây bắt cá trong cung như cơm bữa, ngay cả râu của Hoàng Đế cũng dám giật.

May mà về sau, một vị ma ma dạy lễ nghi được mời vào phủ, ta mới dần trở nên quy củ hơn.

Nhìn thấy ta ôn hòa hiểu chuyện như vậy, Tuỳ Cẩn Vũ như trút được gánh nặng.

Nhưng từ ngày ấy, ta không còn đi tìm hắn nữa.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.