Tan học rồi, cô nhàn nhạt phản ứng lại, lười biếng thu dọn đồ để đi về. Thật không may, Ngạn Nhi không cùng khu nhà với cô, hai người chỉ đi được cùng nhau một đoạn ngắn.
Khi tách ra, Bạch Băng từng bước chậm chạp lười biếng đi trên con đường rải nhựa. Nơi đây hai bên đường cây cối xanh mát, không hổ là khu cao cấp.
Ông trời ban cho Bạch Băng một thính giác hơn người. Đây là cô không muốn nghe cũng nghe thấy, đằng sau thế nào lại có tiếng bước chân. Nghe qua cảm thấy thân ảnh linh hoạt, không giống người thường
Bạch Băng nhíu mày, ánh mắt chốc lát trở nên lạnh lẽo. Chẳng lẽ nguyên chủ của cơ thể này hay đi gây thù chuốc oán?
Chầm chậm quay đầu lại, lời nói trên đầu môi cũng lập tức nuốt xuống khi thấy người đằng sau
" Vân Phong Tiên Quân? "
Lúc này Vũ Nhiên mới ngẩng đầu nhìn phía trước. Khi thấy cô mày kiếm bất giác nhướng lên, môi nở nụ cười nhẹ
" Công chúa? Cô cũng ở đây sao? "
" A... Đúng vậy "
Bạch Băng vội thu đi tia sát khí trong mắt, nhưng nó lại quá lộ liễu đến nỗi Vũ Nhiên phải bật cười. Anh tựa như tia nắng sớm mai tỏa sáng, khẽ lộ ra núm má mê người
" Tôi gọi cô là Bạch Băng có được không? "
Trong lúc cô còn đang không tin nổi vào tại mình nữa thì ý thức lại mơ hồ đáp lại
" Hả? À... Được "
Đây chính là bị sắc đẹp mê hoặc. Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuc-tam-truong-cuu/2917457/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.