- --
“Anh nhảy xuống đây.”
Tiếng chim ríu rít chuyền cành, nhảy nhót khắp nơi rồi lại ẩn mình sau những bụi cây to ụ. Tia sáng của ánh mặt trời luôn tìm cách chui vào ranh giới nhưng vẫn chẳng thành công. Chúng chỉ có thể ủ ê nán mình lại bên ngoài tán lá xanh, dõi mắt ngó xem sự việc đang diễn ra bên trong một khu vườn thơm nồng hương hoa. Diệp Vy ngước đầu lên nhìn Tây Độc, mặt hầm hầm chỉ đợi anh phóng xuống thì cô sẽ lập tức bắt lấy, ép anh ăn cho hết quả táo mà cô vừa xin được từ Thiên.
Nói theo một hướng tích cực, Diệp Vy có vẻ thân thiết với Tây Độc như vậy chắc do là ấn tượng từ lần đầu tiên gặp nhau. Vả lại, ở chỗ này, ngoại trừ chơi với Tây Độc thì cô cũng không còn ai khác để mà chơi. Diệp Vy không hề có hứng thú sẽ đi khám phá hết mọi ngõ ngách trong tòa lâu đài này, việc cô không thể tiếp xúc thêm với những ma cà rồng cũng là một lẽ đương nhiên. Cô đến đây chỉ biết có mỗi mình Tây Độc, Thiên và Khoa. Trước hay sau thì việc nói chuyện cởi mở hơn với bọn họ cũng sẽ diễn ra. Có lẽ do tính cách của Tây Độc khá hợp với Diệp Vy nên cô và anh thân hơn so với những người khác, theo kiểu của những đứa trẻ chưa lớn.
“Em có giỏi thì trèo lên đây.”
Diệp Vy nhặt một cành cây khô, quăng thẳng về phía Tây Độc.
“Anh có giỏi thì xuống đây, đừng ỷ mình là ma cà rồng mà bay lên đó.”
Lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuc-ca-cua-bong-dem/136746/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.