Edit: Spring13
Sầm Niệm còn nhớ trong gian phòng ngủ khác có một cái giường trẻ em, cô theo lý cho rằng trước đây mình và Tiêu Tân Thâm có kế hoạch sinh con cái. Nhưng bởi vì anh xuất ngoại phát triển ở thị trường nước ngoài và việc cô mất trí nhớ nên kế hoạch này bị hoãn lại.
Hơn nữa cho dù có muốn sinh con hay không, ba mẹ đã thúc giục thì mình đáp lại một tiếng là được. Cũng không phải bảo cô ngày mai ẵm một đứa bé bụ bẫm tới cho mọi người xem.
Làn khói nhè nhẹ bay ra từ lư hương bằng đồng cổ xưa đặt trên bàn. Tuy rằng trong phòng bật đèn, nhưng bàn ghế gỗ đỏ sẫm ánh lên tia sáng lờ mờ.
Sầm Niệm vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía hai người. Ngay cả Tiêu Tân Thâm cũng sửng sốt trong chớp mắt.
Sầm Niệm vỗ bàn tay của Tiêu Tân Thâm đặt trên đầu gối, cô nói: “Anh nói phải không?”
Tiêu Tân Thâm gật đầu, đáp: “Ừ.”
Bàn tay cầm tách trà của Hạ Xuân Hòa run rẩy, nước trà vãi ra một tí. Chị ta cúi đầu, thấp giọng nói: “Xin lỗi, tôi đi tìm khăn giấy.”
Sầm Niệm nhạy bén nhận ra, chị Xuân Hòa này có ý với Tiêu Tân Thâm.
Tiêu Chí cười to hai tiếng, ngay sau đó chuyển đề tài.
Tiêu Tân Thâm là con trưởng trong nhà, Tiêu Thịnh vẫn coi anh là người nối nghiệp để bồi dưỡng. Thời niên thiếu Tiêu Tân Thâm đều nổi bật trên mọi phương diện, Tiêu Thịnh rất hài lòng về anh. Cho đến hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuat-phuc-duong-tho-nai-tra/2391883/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.