Hôm đấy, sau khi anh về nhà, gõ cửa phòng cô.
Cốc cốc!
Anh mới gõ hai tiếng, “Ken két…” Cửa phòng đã được mở ra.
“Tôi đến trả tiền lại cho cô.” Anh dựa vào cánh cửa, không hề không lễ phép mà xông vào.
Bây giờ nhìn kĩ, khóe mắt cô ửng đỏ, bên trong đầy những tia máu đỏ, không phải thật sự là vừa mới khóc xong chứ?
“664 đồng đúng không?” Anh lấy 1000 đồng từ trong ví ra, đưa cho cô, “Số còn dư coi như tôi đóng trước tiền điện ba tháng.”
Nhưng mà cô không nhận.
“Thật sự không cần, tối nay, tôi ăn rất vui, ăn còn nhiều hơn cả các anh.” Cô vội vàng xua tay, kiên trì không chịu nhận, “Về phần tiền điện nước, chính tôi đã chú thích trong quảng cáo cho thuê nhà là tiền thuê phòng đã bao gồm cả tiền điện nước.”
Tiền thuê phòng đã bao gồm tiền điện nước? Còn có điều này sao? Được rồi, anh là một người không bao giờ chú ý đên những chi tiết nhỏ.
“Ngốc quá, tiền thuê phòng sao lại bao gồm cả tiền điện nước. Nếu người tới là một người không có đạo đưa công cộng, một tháng tiền điện sẽ tiêu hết nửa số tiền phòng giao cho cô, tuyệt đối là một cuộc sống thoải mái!” Quả thật so với anh còn không có ý thức về tiền bạc cùng đầu óc quản lý tài sản hơn!
Cô nở một nụ cười thật thà.
Bởi vì bị anh nói trúng, trước kia Lương Vũ chính là một người như vậy, mở cửa sổ còn bật điều hòa 24/24, bình nước nóng cũng như vậy.
“Tôi rất sợ tính toán những thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-yeu-dung-quay-ray/84959/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.