Đây chính là tình yêu bảy năm của anh? Rốt cuộc là anh đã từng bị mù mắt, hay là cô ta trở nên quá đáng sợ? Tình yêu thời học sinh đều rất đơn thuần, rất tốt đẹp, một đoạn tình cảm có thể qua bảy năm, đại biểu quý trọng lẫn nhau.
Nhưng tất cả trước mắt khiến cho trái tim anh băng giá. Xã hội là một chảo nhuộm lớn, danh lợi, phú quý dễ dàng làm cho người ta mê muội, tình yêu hoàn toàn không đáng một đồng.
"Em không thể nói mình rất thích anh trai anh, tối thiểu trước mắt em không còn quá nhiều cảm giác với anh ấy. Nhưng em thưởng thức năng lực và tài tạo ra tài phú của anh ấy, trở thành nữ chủ nhân của ‘Yến Thiên Hạ’ có sức hấp dẫn quá lớn với em!" Phó Vịnh Bội rất thông minh và lõi đời, coi như anh đã từng là thái tử gia, nhưng đã sớm bị Giang Thiệu Cạnh mưu quyền soán vị.
Cho nên cô ta xin anh chớ đề phòng cô ta? Giang Diệc Hãn rất muốn cười to, lại làm động tới khóe môi.
Trong lòng anh, tình yêu đã sớm giống một đóa hoa hồng tàn lụi, nhưng anh không ngờ còn dư lại giá rét, cũng là một mặt đáng ghét làm cho người ta tự giễu.
Giờ phút này, anh càng xác định thật may là mình không có nói cho cô ta biết về bí mật nội bộ mà ‘Yến Thiên Hạ ’ không thể tuyên bố.
"Em rất thực tế, anh vẫn biết mà." Nói xong lời nên nói, Phó Vịnh Bội cũng trầm mặc.
Cô ta rất thực tế,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-yeu-dung-quay-ray/2370865/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.