Thứ hai, tết Trung thu.
Hoan ái qua đi, rõ ràng nên cực kỳ mệt mỏi, đặc biệt là Vãn Vãn mấy ngày gần đây cố gắng giảm cân, thể lực sắp không chống đỡ nổi.
Nhưng mà, Vãn Vãn từ sớm tinh mơ đã thức dậy.
Giang Diệc Hãn bị âm thanh lục lọi đánh thức, anh mơ hồ chống người lên, liền thấy Vãn Vãn đang thay đi thay lại mấy bộ quần áo.
"Diệc Hãn, em mặc bộ này có được không? Không được, mặc vào trông em giống như con nít vậy, đúng không? ...Cái này thì sao? Dường như cũng không được..." Phòng ngủ không lớn, trên giường, trên ghế ngồi đều là quần áo của cô, nhưng mà, Vãn Vãn vẫn đang mang một gương mặt vô cùng khổ não.
"Không phải định mặc cái váy trắng kia sao?" Cho dù rất buồn ngủ, anh vẫn cố hết sức đáp lại cô.
Cái váy màu trắng kia, anh cảm thấy rất tốt, cô mặc vào thật sự xinh đẹp động lòng người, trái tim anh chính là vào đêm hôm đó mà có cảm giác lỡ nhịp với cô.
"Không được, cái váy đó mặc đến các buổi tụ hội thì được, nhưng mà gặp mặt trưởng bối, thì lại không đủ trang trọng thục nữ!" Vãn Vãn lắc đầu.
Anh bật cười, ôm cô vào trong ngực, "Vãn Vãn vốn là thục nữ, mặc quần áo gì cũng đều xinh đẹp hết!" Khí chất thục nữ đều phát ra từ bên trong, không phải một bộ quần áo là có thể thay đổi.
Vãn Vãn dù đứng hay ngồi, đều là tiểu thục nữ.
Nhưng mà, Vãn Vãn lắc đầu, không đủ, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-yeu-dung-quay-ray/2370819/quyen-3-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.