Sau khi cô ăn cơmtrưa xong, Giang Diệc Hãn thấy sắc mặt của cô vẫn không được tốt lắmliền dẫn cô vào phòng ngủ của mình nghỉ ngơi.
"Một tuần có bốnbuổi tối anh đều ngủ lại trong phòng làm việc." Anh lấy khăn lông củamình đưa cho cô lau mặt: "Em cứ nghỉ ở đây chờ anh tan làm."
Vãn Vãn cầm khăn lông ướt ấm áp của anh, không nhúc nhích.
Phòng ngủ của anh cũng giống như phòng làm việc, màu đen là chủ đạo, màu sắctối tăm này khiến cho ngực của Vãn Vãn cảm thấy bị đè nén.
"Rửa mặt đi, sau đó ngủ trưa, sẽ thoải mái một chút." Giang Diệc Hãn ôn hòa thúc giục.
Vãn Vãn sững sờ, vẫn chưa phục hồi từ tin tức mà anh mang tới.
Anh biết cô mang thai? Anh nói hâm mộ bọn họ, cũng muốn nhanh chóng tìm một cô gái tốt để kết hôn? Có ý tứ gì? Rốt cuộc Giang Thiệu Cạnh đã nói với anh như thế nào?
Thấy bộ dạng của cô có cái gì đó không đúng.
"Có phải lại không thoải mái hay không?" Giang Diệc Hãn có chút lo lắng: "Thật sự không cần đi bệnh viện kiểm tra dạ dày sao?"
Vãn Vãn kinh ngạc nhìn anh, một phút đồng hồ sau mới phản ứng lại: "Khôngcó việc gì, nôn nghén mà thôi...." Nhưng hình như bảo bảo của cô bắt đầu nhạy cảm rồi, gặp người khác đều không nôn nghén nhưng thấy anh lại bắt đầu giằng co.
Nghe được đáp án này, Giang Diệc Hãn lập tức thở phào nhẹ nhõm, lại nhíu mày một cái.
Phụ nữ mang thai khổ cực vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-yeu-dung-quay-ray/2370758/quyen-4-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.