Edit: Graycat2411
“Đào Nhiễm Nhiễm! Con bây giờ đến phẩm chất lương thiện cũng bị bào mòn rồi hả!”
“……”
“Chẳng bù cho thằng bé kia, hiểu chuyện như vậy, sợ làm phiền nhà ta chủ động nói muốn dọn ra ngoài. Con không nên lấy lòng dạ hẹp hòi của con mà nghĩ về người khác như vậy, để mẹ nói con nghe, con nên học theo thằng bé ấy đi, nếu vẫn còn đứng ở hạng hai đếm ngược, mẹ sẽ lột một lớp da của con xuống.”
Đào Nhiễm tức chết rồi.
Điểm đáng ngờ nhiều như vậy, sao đầu óc mẹ cô đột nhiên trở nên đơn giản thế.
Một đứa con trai thảm như vậy, sao trước giờ chư từng nghe ba nhắc qua? Đột nhiên mất mẹ lại được đón ngay về nhà, thậm chí còn thản nhiên ôn nhã ứng đối với Trình Tú Quyên, để lại cho bà ấn tượng tốt. Một thằng con trai lớn lên trong trán nhỏ, cử chỉ hành động lại khéo léo tự nhiên hào phóng, hợp với ý mẹ.
Đào Nhiễm cảm thấy, đưa cậu ta ra ngoài ở chẳng lẽ là vì để cậu ta tự do không bị ai quản?
Càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Chẳng sợ không có gặp mặt, Đào Nhiễm liền đối với tên “Con nhà người ta” này không có nửa điểm ấn tượng tốt.
Cô rầm rì phản bác: “Lòng mẹ lớn, con không cảm thấy cậu ta tốt ở đâu!”
“Vậy như con mới là người tốt đúng không! Nói thêm một câu nữa ăn xong con tự đi mà rửa chén.”
Đào Nhiễm chớp mắt một cái bỗng an tĩnh như không.
Ăn xong dì Trương thu dọn chén, hỏi Đào Nhiễm: “Đi chơi ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-tin-anh-yeu-tham-em-dau/7666/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.