Muốn đi xã giao, đổi lễ phục là không thể tránh được.
Ngụy Tây Trầm đưa cô đi làm tạo hình, khi cô còn là đại tiểu thư nhà họ Đào, tuổi còn nhỏ, cơ bản cũng chưa từng tham gia yến hội lộn xộn gì, tuy rằng yêu cái đẹp, cũng chỉ mặc váy nhỏ của tiểu cô nương, không mặc lễ phục.
Lần duy nhất mặc một bộ lễ phục là khi làm người dẫn chương trình, mặc chiếc váy màu đỏ.
Đáng tiếc năm đó người đứng bên cạnh vẫn như cũ, nhưng tâm thái đã hoàn toàn không giống.
Lần này cô mặc một chiếc váy màu xanh đậm, màu này rất kén người, làn da hơi tối một chút mặc vào sẽ rất buồn cười. Nhưng làn da của cô trắng, trắng nõn mềm mại, màu xanh đậm nổi bật lên, nói là một giây muốn người ta phạm tội cũng không quá đáng.
Váy xẻ ngang đùi, đi một bước nhìn rất quyến rũ. Bả vai và nửa lưng đều lộ ra, trước ngực là hoa văn nếp gấp, nổi bật khuôn ngực tròn đầy. Nhà thiết kế nuốt nước miếng, cảm thấy mẹ nó, đây đúng là một "yêu tinh" cực phẩm.
Yêu tinh này còn thích đẹp đến mức nhìn mình chăm chú trong gương, tự nói, "Mình thật đẹp nha."
Nhưng trang phục có một chút lộ ra, nghĩ đến phản ứng của Nguỵ Tây Trầm, lại có vài phần vui sướng khi người gặp họa.
Nhà thiết kế chải cho cô một bông hoa trên đầu khiến phần cổ trông càng duyên dáng hơn. Cô thay giày cao gót đi ra ngoài, rất có ý thức tự giác làm "một mặt hàng",
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-tin-anh-yeu-tham-em-dau/1995567/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.