Edit: Mi – Beta: Chi *****
Lúc trước, Chu Trần Dật cởi quần chỉ để ra vẻ thôi, trên thực tế, hắn không làm gì Lâm Đường cả. Chờ Lâm Đường tỉnh táo lại, hắn đã ăn mặc chỉnh tề, lấy lại vẻ lạnh nhạt ngày thường – dường như vừa rồi chỉ muốn đùa với cậu.
Quỷ không cần ngủ, nhưng Lâm Đường mang thai lại cực kỳ ham ngủ. Vừa ăn no xong đã bị quỷ nam âu yếm khiến cậu mệt rã rời. Mà quỷ nam, rõ ràng không có nhu cầu nhưng cứ nhất quyết đòi ngủ cùng cậu. Chử Khang Ninh không thèm so đo với hắn, cũng không muốn nằm trên cùng một chiếc giường với nửa dị dạng khó khăn lắm mới tách ra được của mình. Chu Trần Dật thì càng không cần phải nói. Vì thế, hai người mắt nhắm mắt mở để quỷ nam chiếm cái lợi ích này.
Lâm Đường nằm trong lòng quỷ nam ngủ một giấc, nhưng khi mở mắt ra lần nữa, người đang ôm cậu đã biến thành Chu Trần Dật.
Cậu vẫn hơi sợ người này, cơ thể co rúm lại, run giọng hỏi: “Chử An Nhạc đâu rồi?”
Chu Trần Dật nằm nghiêng, đối mặt với Lâm Đường. Hắn dùng tay chống đầu, đáp: “Ra ngoài có việc.” Dứt lời, hắn rút cánh tay đang ôm trên eo cậu về, lấy một cốc nước, đưa qua.
Thái độ của Chu Trần Dật quá tốt, Lâm Đường không khỏi kinh ngạc, vừa cầm cốc uống vừa quan sát sắc mặt hắn. Lúc trả cốc lại cho đối phương, cậu do dự một lát mới dè dặt hỏi: “Cậu bằng lòng cứu Dư Tắc, hẳn vẫn coi cậu ấy là bạn, đúng không?”
Chu Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928088/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.