Edit: Mi – Beta: Chi *****
Quỷ nam chậm rãi gật đầu, Chử Khang Ninh thấy thế lại bật cười: “Điều mày nói nghe thật kỳ quái, nuôi người đương nhiên là ăn cơm. Lâm Đường ăn cơm mày đút cũng ăn cơm tao đút, sao lại chỉ có thể hấp thụ tinh dịch của mày? Huống hồ, chúng tao có ai mà không quan hệ với em ấy đâu, em ấy có hấp thụ tinh dịch chúng tao không, chúng tao lại không biết chắc?”
Quỷ nam thay đổi sắc mặt, hung tợn quát: “Lâm Đường là vợ tao!”
Chử Khang Ninh cười tươi hết cỡ: “Thật không? Em ấy kết hôn với tao chứ nhỉ? Cảm ơn mày, em trai, đây cũng coi như việc tốt duy nhất mày làm cho tao đấy.”
Lồng ngực quỷ nam phập phồng vì phẫn nộ, Chử Khang Ninh chậm rãi thu lại ý cười: “Thôi được rồi, chúng ta là anh em song sinh, đồ cũng có thể dùng chung được.”
Lúc này, Chu Trần Dật vẫn luôn im lặng bỗng nhiên mở miệng: “Nhưng nếu chúng mày không cứu được Dư Tắc, Lâm Đường sẽ không bằng lòng đi theo chúng mày đâu.” Hắn nhìn về phía quỷ nam: “Chử An Nhạc, mày quên à, Dư Tắc là do mày giết.”
Chử Khang Ninh nở nụ cười: “Rồi sao, tóm lại là mày muốn nói gì?”
Chu Trần Dật im lặng một lát, tiếp lời: “Tao có thể cứu Dư Tắc.”
Chử Khang Ninh thản nhiên nói: “Tao biết, mày muốn ra điều kiện chứ gì.” Giọng điệu của hắn quái dị lại đầy châm chọc: “Còn tưởng mày vẫn tiếp tục giả thanh cao chứ.”
Gương mặt đẹp ngoài sức tưởng tượng của Chu Trần Dật bị bao phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928086/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.