Chỉ thấy Chử Khang Ninh nói gì đó rồi Dư Tắc đột nhiên biến sắc. Hắn quay đầu nhìn về phía Lâm Đường, khiến cậu sợ đến giật nảy mình. Nhưng Dư Tắc chỉ nhìn thôi chứ không bước tới căn vặn gì cậu cả. Lâm Đường nghi hoặc hỏi hắn: “Sao vậy?”
Cậu thấy lồng ngực Dư Tắc phập phồng vì phẫn nộ rất rõ ràng, song người kia lại kìm nén, đáp: “Không có gì.” Miệng nói vậy, nhưng ánh mắt hắn thực sự khiến cậu cảm thấy không thoải mái.
Lâm Đường hơi luống cuống, lại thấy Chử Khang Ninh bỗng đặt tay lên vai Dư Tắc, nói như giải vây cho cậu: “Không cần lo lắng quá, tôi sẽ chăm sóc Đường Đường.” Chử Khang Ninh cười tủm tỉm nhìn về phía Lâm Đường: “Phải không? Chúng ta đã thống nhất rồi mà.”
Lâm Đường không biết chuyện gì đang xảy ra, do dự một lát rồi cũng gật đầu hùa theo ý Chử Khang Ninh.
Nụ cười của Chử Khang Ninh rất chân thành: “Đường Đường, nếu Dư Tắc muốn ở lại, hay là chúng ta tôn trọng ý kiến của cậu ấy đi.” Hắn cúi đầu trầm ngâm trong chốc lát: “Nếu chỉ có mình em trai tôi thì không sao, tôi có thể nghĩ cách giải quyết nó. Nhưng cậu Chu kia…”
Dư Tắc lạnh mặt cắt lời: “Tôi sẽ giải quyết Chu Trần Dật.” Đối diện với gương mặt của Chử Khang Ninh, Dư Tắc hiển nhiên không thân thiện nổi, chỉ có thể quay đầu không nhìn hắn nhằm giữ phép lịch sự cơ bản nhất: “Vậy anh Chử, phiền anh xử lý em trai mình, tôi sẽ lo bên Chu Trần Dật.”
Nghe hai người thống nhất xong, Lâm Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928075/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.