Chử Khang Ninh đi nhanh về cũng nhanh. Lúc thấy Lâm Đường vẫn ngoan ngoãn ngồi trên giường, hắn không hề kinh ngạc, dường như đã dám chắc cậu sẽ không bỏ trốn. Bày đồ ăn mang về ra, hắn lại cầm bát đút no Lâm Đường. Chỉ là lòng cậu quá nhiều tâm sự, ăn cũng ủ rũ như cải trắng dầm sương.
Chử Khang Ninh thì hoàn toàn ngược lại, hắn vui vẻ dùng khăn lau miệng Lâm Đường, hỏi: “Sao thế, điều gì khiến em phiền lòng?”
Lâm Đường giương mắt, cẩn thận quan sát sắc mặt đối phương: “Tối nay anh có thể giúp tôi không? Tôi muốn khuyên Dư Tắc đi đầu thai.” Cậu vặn ngón tay, giọng nói có hơi căng thẳng: “Tôi nghĩ anh nói đúng, tôi thực sự… nên giải quyết dứt điểm chuyện này.”
Chử Khang Ninh chăm chú nghe Lâm Đường nói, nụ cười trên môi càng thêm chân thành: “Đương nhiên, em bằng lòng chia tay cậu ta thì tốt quá rồi. Em đã kết hôn với tôi, quan hệ giữa em và cậu ta cũng nên chấm dứt.”
Tuy chẳng biết lời thề của Chử Khang Ninh có tác dụng không, nhưng sự sợ hãi Lâm Đường dành cho hắn gần như đã ăn sâu vào xương tủy, nên cậu thật sự không dám tin tưởng hoàn toàn. Lâm Đường trông rất căng thẳng, rụt rè rúc vào ngực người kia: “Anh Chử, liệu anh có tốt với tôi không?”
Chử Khang Ninh thuận tay ôm vai cậu: “Đương nhiên, em là vợ tôi, tôi không tốt với em thì còn tốt với ai?” Nụ cười trên môi hắn chưa từng phai nhạt. Lâm Đường vẫn một mực nép vào lòng hắn vì sợ thò mặt ra sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928070/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.