Lâm Đường ngơ ngẩn trước câu nói của Chử Khang Ninh: “Bạn, bạn trai cũ?”
Chử Khang Ninh cong môi cười, nói như lẽ đương nhiên: “Đúng vậy, em đã kết hôn với tôi rồi, cậu ta rõ ràng là bạn trai cũ của em.” Hắn hỏi rất tự nhiên, dường như chỉ đơn giản là tò mò: “Các em đến với nhau thế nào?”
“Chúng tôi…” Lâm Đường bỗng nói không nên lời. Nhớ lại quá trình mình và Dư Tắc trở thành người yêu, cậu chỉ cảm thấy vô cùng rối rắm: cả hai lên giường khi chưa xác định quan hệ, mà vừa xác định xong, Dư Tắc đã lập tức chết rồi.
Lâm Đường hoảng hốt trong chốc lát, cuối cùng bảo: “… Cậu ấy tốt lắm.”
Chử Khang Ninh chớp mắt: “Thế à? Em thích cậu ta vì cậu ta tốt với em hả?” Hắn nắm tay người trong ngực, tiếp tục: “Lại nói, em tới biệt thự mà cậu ta không đi cùng với em sao?”
Lâm Đường nhìn Chử Khang Ninh bằng ánh mắt đầy kinh ngạc, giật môi, mãi mới trả lời: “Có, nhưng cậu ấy chết rồi. Anh đã gặp, cậu ấy tên là Dư Tắc.”
Nụ cười trên môi Chử Khang Ninh nhạt đi: “À… Tôi nhớ ra rồi, tóc ngắn phải không?” Chử Khang Ninh rũ mi, giọng điệu hết sức thản nhiên: “Tôi tưởng em không thích quỷ, thì ra em chỉ không thích chúng tôi. Sao vậy, em cũng ghét bỏ chúng tôi, cảm thấy chúng tôi ghê tởm? Dị dạng?”
Đương nhiên Lâm Đường không có ý này, nhưng cậu cũng chẳng buồn giải thích. Cậu rút bàn tay ra khỏi tay Chử Khang Ninh, ngiêng đầu sang một bên không nhìn hắn nữa, rầu rĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928068/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.