Có lẽ cảm thấy mình chết chắc rồi nên sau khi tè dầm, Lâm Đường lại càng không nói nên lời.
Chử Khang Ninh lấy chăn ga trong tủ quần áo ra, ném lên giường rồi đặt Lâm Đường xuống đó. Xong xuôi, hắn lại xoay người tới tủ tìm đồ cho cả hai thay, nhưng còn chưa tìm xong đã nghe thấy tiếng khóc âm ỉ truyền đến từ phía sau.
Chử Khang Ninh thoáng dừng động tác, quay đầu lại, thấy Lâm Đường nằm nghiêng ở trên giường, nhỏ giọng nức nở cực kỳ đáng thương. Hắn đi tới, nửa ngồi nửa quỳ trước mặt cậu, giọng nói mang theo vẻ bất đắc dĩ: “Bảo bối của tôi ơi, em như vậy, ai không biết còn tưởng tôi bạo hành gia đình em đấy.” Dứt lời, hắn đứng dậy, khom lưng cởi cái quần ướt sũng của đối phương ra. Lúc trông thấy vết cắn mút rõ mồn một trên đùi cậu, hắn không khỏi tạm dừng một lát, nhưng ngay sau đó đã làm tiếp công việc của mình như chẳng lấn cấn gì.
Sau khi thay quần áo cho bản thân xong, Chử Khang Ninh ngồi xuống giường, vươn tay ôm Lâm Đường vào ngực. Lau hết nước mắt trên mặt cậu, hắn thấp giọng dỗ dành: “Cứ khóc suốt thế, mắt không đau sao?”
Thực ra Chử Khang Ninh cũng không ngờ Lâm Đường lại nhát gan đến thế. Hắn cảm thán rồi cúi đầu tiếp tục nói với cậu: “Em nghĩ tôi đang tức giận à? Tôi không giận đâu, lúc trước cũng là tôi chọc giận em phải không? Nếu không sao em lại để người khác bắt nạt tôi.”
Chử Khang Ninh chậm rãi vuốt ve sống lưng của Lâm Đường, lơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928066/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.