Lâm Đường nhìn quỷ nam bằng ánh mắt không dám tin, bàn tay đặt trên vai hắn cũng hơi run: “Cậu, cậu…” Lắp bắp không nói nên câu, cậu lại hốt hoảng quay đầu nhìn Chu Trần Dật, tái mặt giải thích: “Tôi, tôi không, tôi không lừa cậu.”
Gương mặt lạnh lùng của Chu Trần Dật bỗng như đông cứng lại, một lúc sau hắn mới chậm chạp mở miệng: “Cậu lừa tôi?” Hắn từ từ hạ kiếm xuống, nhớ lại dáng vẻ dịu ngoan và đáng yêu của Lâm Đường đêm qua, miệng há hốc ra rồi từ từ ngậm lại, cuối cùng ánh mắt càng lạnh giá hơn: “Thì ra cậu lừa tôi.”
Quỷ nam vô cùng đắc ý, biểu hiện cực kỳ vênh váo: “Đúng vậy, em ấy lừa mày. Mày là một thằng ngu, Lâm Đường sao có thể thích mày được. Lâm Đường chưa nói cho mày biết à? Tao và em ấy đã kết hôn rồi. Đốt xương mà em ấy bảo mày vào rừng tìm chính là tín vật đính ước của bọn tao.”
Lâm Đường ngày càng kích động: “Không, không phải!”
Chu Trần Dật bình tĩnh nhìn cậu, nhìn đến mức cậu phải chột dạ nghiêng đầu: “Cậu gạt tôi, không sao, tôi không để bụng. Tôi sẽ dẫn cậu đi.”
Quỷ nam ngẩn ra trong chớp mắt, sau đó tức đến khó thở: “Hừ!” Hắn hung tợn lườm Chu Trần Dật, bế Lâm Đường linh hoạt cúi người vọt qua hắn, chạy trốn.
Chu Trần Dật lạnh mặt vung kiếm. Dù đã khống chế dây leo che chắn kịp thời, song quỷ nam vẫn bị mũi kiếm của người kia xé tan đống dây leo, liếm thẳng vào lưng.
Mục đích của quỷ nam vốn không phải là đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928061/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.