Dư Tắc ôm thắt lưng Lâm Đường, cọ loạn chóp mũi vào ngực cậu. Nhưng Lâm Đường vẫn phải nhắc nhở: “Dư Tắc? Chúng ta ra ngoài trước nhé? Sẽ có người tới đây đấy.”
Dư Tắc ngẩng đầu, ánh mắt hắn khá mông lung, phải mất một lúc mới chậm rãi có tiêu điểm: “Đường Đường…”
Chỉ vài ngày không gặp, nhưng đối với Lâm Đường, đây là một khoảng thời gian rất dài. Cậu không nhìn thấy mặt Dư Tắc, chỉ có thể vươn tay sờ má hắn, nhỏ giọng đáp lại: “Ừ, đi chưa?”
Dư Tắc thong thả gật đầu, nhớ ra Lâm Đường không nhìn được gì trong bóng tối nên lại “ừ” một tiếng. Hắn đứng dậy, khom lưng bế người nọ lên.
Xung quanh tối đen như mực, nhưng Dư Tắc đã là quỷ nên đêm tối rõ ràng thích hợp với hắn hơn. Hắn nhìn xuống cầu thang, thấp giọng hỏi: “Chúng ta đi đâu?”
Lâm Đường mở mắt thật to, tựa như con mèo nhỏ hoảng sợ quá độ. Cậu mím môi, do dự nói: “Dư Tắc, cậu có muốn tìm thi cốt của mình không?”
Giữa đêm đen, Lâm Đường không nhìn thấy mặt Dư Tắc, nhưng Dư Tắc lại thấy rõ từng sợi lông tơ trên mặt cậu. Ánh mắt hắn hệt như lưỡi rắn, không ngừng quét lên gò má Lâm Đường.
Tâm lý của Dư Tắc đã trở nên dị dạng. Không phải hắn không thích Lâm Đường, ngược lại, hắn rất thích cậu, chỉ là tình cảm này không mấy bình thường. Ví dụ như hiện giờ Lâm Đường đang nói chuyện thi cốt với hắn, nhưng hắn lại chỉ muốn tìm một chỗ không người xé tan quần áo chướng mắt của đối phương, gắn kết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928055/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.