Vậy là thứ cần giấu đã giấu xong, cả hai chuẩn bị quay về biệt thự. Lâm Đường nhìn cái hồ lần cuối, mặt nước tĩnh lặng như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Rốt cuộc là Chu Trần Dật giấu cái gì ở đó?
Lâm Đường bỗng gọi tên người nọ, hỏi: “Cậu bảo sẽ để Dư Tắc đi đầu thai, có thật không?”
Chu Trần Dật hơi cúi đầu nhìn cậu, chậm rãi mở miệng: “Đương nhiên, cậu không tin tôi à?”
Lâm Đường rũ mi không đáp. Cậu chợt cảm thấy mình rất ích kỷ, vậy mà cậu lại nghĩ, nếu Dư Tắc có thể ở lại bên cạnh mình thì tốt biết bao… Nhưng chính cậu đã hại đối phương thành quỷ, giờ thật sự không nên giữ chân hắn nữa.
Tâm trạng Lâm Đường không tốt lắm, cậu thấp giọng hỏi Chu Trần Dật: “Thế vì sao cậu không muốn đầu thai? Cả cặp sinh đôi kia nữa…”
Chu Trần Dật dường như hơi cong khóe miệng, khiến nụ cười rất nhẹ và thoáng qua này như chỉ tồn tại trong ảo giác của Lâm Đường. Hắn đáp: “Chúng tôi à, có lẽ luôn có rất nhiều lý do.”
Lâm Đường cảm thấy bất an: “Thế sao?” Cậu thì thào: “Thế phải làm sao mới khiến Dư Tắc đi đầu thai được?”
Chu Trần Dật quay đầu, tiếp tục dắt Lâm Đường đi về phía trước, nói bằng giọng điệu hết sức thản nhiên: “Tôi có cách. Sao, cậu muốn Dư Tắc tiếp tục làm quỷ à?”
Lâm Đường há miệng thở dốc: “Không…” Nhưng cậu rất sợ, nếu ngay cả Dư Tắc cũng không còn, cậu phải ứng phó với ba con quỷ còn lại thế nào đây?
Dù ai là người chiến thắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928053/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.