Đôi mắt Lâm Đường lộ rõ sự dao động, nhưng sau đó, cậu lập tức cúi đầu, vùi mặt vào ngực Chử Khang Ninh: “Nhưng bạn bè tôi chết cả rồi…”
Chử Khang Ninh tỏ ra kinh ngạc: “Sao lại thế? Chẳng phải hai cô bạn kia đều sống sót trở về đó sao? Còn những người khác… Gã đàn ông mang em bỏ chạy hôm nay vốn chẳng phải người sống, sao lại bảo là chết được?”
Cho đến tận lúc này, thân phận của Chu Trần Dật vẫn là một vấn đề phức tạp đối với Lâm Đường. Cậu dè dặt hỏi Chử Khang Ninh: “Rốt cuộc hắn là gì?”
Chử Khang Ninh thu lại nét cười trên môi: “Cô hồn dã quỷ mà thôi, mượn xác người cũng chẳng thay đổi được bản chất tà ma quỷ quái.” Hắn nâng cằm Lâm Đường lên, nhìn sâu vào mắt cậu: “Cho nên, em thấy đó, các bạn em đều sống sót. Em ở bên tôi, không tốt à?”
Lâm Đường trốn tránh ánh mắt của Chử Khang Ninh, cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: “Thế bụng tôi… lúc nào mới khỏi?”
Chử Khang Ninh chậm rãi ghé sát vào Lâm Đường, đến khi môi hai người chỉ cách nhau một tầng không khí mỏng: “Nhanh lắm.” Giọng hắn nhẹ như làn khói, vừa bay ra đã biến mất khi môi hai người chạm nhẹ vào nhau.
Lâm Đường muốn quay đầu tránh, nhưng Chử Khang Ninh lại giữ cằm cậu: “Em bảo tôi ở lại với em mà? Còn trốn cái gì?”
Chử Khang Ninh chậm rãi đè Lâm Đường xuống. Cậu bị ép nằm ngửa trên mặt đất, vội giơ hai tay chống trước ngực đối phương. Sắc mặt cậu hơi tái, lòng cũng dấy lên nỗi sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928046/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.