Lâm Đường tỉnh giấc vì đói bụng.
Có lẽ Chử Khang Ninh không quen với sức ăn của cậu nên đồ ăn mang về trước đó tương đối ít.
Sau khi tỉnh lại, Lâm Đường ngây người nhìn bóng tối một lúc rồi mới chậm rãi đứng lên mở đèn. Trong phòng hiện giờ chỉ có một mình cậu.
Lâm Đường nhìn ra ngoài cửa sổ theo bản năng, ánh trăng sáng ngời xuyên qua cửa kính trong suốt rọi thẳng vào phòng. Tối nay không mưa, cũng không có sương đen bao quanh biệt thự. Theo lý thuyết, có vẻ Lâm Đường có thể trốn ra ngoài giống hôm qua.
Nhưng chỉ do dự trong giây lát, cậu lập tức từ bỏ ý định này. Chân cậu chưa lành, hơn nữa cậu lại không biết đường xuống núi, nếu ra ngoài rồi bị Chử Khang Ninh bắt về thì chỉ có lỗ nặng.
Cho nên Lâm Đường thành thật ngồi dựa vào thành giường, nhìn đồ đạc trong phòng đến ngẩn người. Nơi Chử Khang Ninh ném chìa khóa ở ngay đối diện đầu giường, mỗi lần lia mắt về phía đó, cậu đều thấy có ánh sáng lóe lên. Do dự một lát, Lâm Đường xuống giường, đi tới phía đối diện. Quả nhiên, giữa những sợi lông bông xù của tấm thảm có một chiếc chìa khóa màu vàng.
Lâm Đường nhìn chằm chằm cái chìa khóa trong chốc lát, cúi người nhặt nó lên. Lần trước Lâm Đường đã dùng búa nhỏ để đập vào ổ khóa, thế nên đây là lần đầu tiên cậu chạm vào chiếc chìa này. Khóa đồng rất tinh xảo, chìa khóa cũng được làm đầy chất nghệ thuật, bên trên khảm đá quý màu đỏ và xanh, trông như một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928038/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.