Mãi một lúc sau, Lâm Đường mới hiểu những gì Chử Khang Ninh nói. Cậu nhìn thái độ khác hẳn bình thường của hắn, đột nhiên không biết có phải mình đang gặp ác mộng hay không.
Cả người Lâm Đường lạnh toát, cậu nghe thấy Chử Khang Ninh lạnh mặt hỏi mình: “Cậu chọn cái nào?”
Lâm Đường há miệng thở dốc, cậu cảm thấy hơi khó thở: “Chọn… cái thứ hai.”
Nghe xong câu trả lời của Lâm Đường, môi Chử Khang Ninh mới cong lên thành một nụ cười: “Tôi biết Đường Đường sẽ nghe lời mà.” Giống như thái độ lạnh lùng vừa rồi của hắn chỉ là ảo giác. Chử Khang Ninh bước tới, vươn tay vuốt ve khuôn mặt Lâm Đường. Máu quỷ nam vẫn còn trên tay hắn dính lên mặt cậu. Nhưng Chử Khang Ninh vẫn như chẳng nhìn thấy, thân thiết hỏi: “Cậu đói rồi đúng không? Muốn ăn gì?”
Cổ họng Lâm Đường khô khốc, một lát sau cậu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Cơm.”
Chử Khang Ninh gật đầu, quay người đi ra ngoài. Lúc gần đi tới cửa, hắn bỗng như nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi: “Đúng rồi, Đường Đường, cậu có biết nó giấu đoạn xương thiếu ở đâu không?”
Lâm Đường tắc nghẹn, cố nuốt nước bọt, chậm rãi lắc đầu đáp: “Không biết.”
Chử Khang Ninh tiếc nuối trả lời: “Thật không? Vậy thì chỉ đành hỏi nó thôi.”
Nói xong câu đó, Chử Khang Ninh mới mở cửa đi ra ngoài. Hắn như chẳng hề lo Lâm Đường sẽ chạy, chỉ tiện tay đóng cửa, thậm chí còn không quay đầu dặn dò bất cứ điều gì.
Thấy bóng dáng Chử Khang Ninh biến mất sau cánh cửa, Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928031/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.