Dường như đến tận bây giờ, Lâm Đường mới hiểu Chu Trần Dật là một kẻ ác liệt cỡ nào. Hắn không phải đóa hoa thanh cao cậu vừa trông thấy đã giật mình vào lần đầu gặp gỡ, ngược lại, hắn là một tên xấu xa dùng gương mặt lạnh lùng để nói ra những lời vô sỉ hạ lưu nhất thế giới. Lần này Lâm Đường không thể tìm cớ biện bạch cho hành vi này, bởi có lẽ đây mới là bản tính thật của hắn, tất cả quan tâm chăm sóc hắn dành cho mình lúc trước đều là ngụy trang.
Bàn tay đặt trên bụng Lâm Đường của Chu Trần Dật hơi dùng sức. Lâm Đường cuộn mình, kéo ngón tay Chu Trần Dật ra, tái mặt kêu: “Đừng… Tôi đau…”
“Đau?” Chu Trần Dật buông tay, rũ mi nhìn khuôn mặt người bên dưới, lại dần chuyển đường nhìn xuống phần bụng nhô lên của cậu. Hắn bỗng mở miệng: “Cậu không muốn chữa bụng à? Chẳng lẽ cậu định dùng cơ thể dị dạng này để quay lại xã hội bình thường?”
Đương nhiên Lâm Đường muốn chữa căn bệnh quái ác mình mắc phải, nhưng linh tính mách bảo, “chữa” mà Chu Trần Dật nói cũng không phải phương thức thỏa đáng gì, cậu không khỏi thăm dò: “Chữa thế nào?”
Chu Trần Dật thản nhiên đáp: “Trong bụng cậu có thứ không sạch sẽ, lấy ra là được.”
Lâm Đường chợt lạnh sống lưng: “Trở về làm phẫu thuật à?”
Chu Trần Dật nhìn cậu như nhìn một kẻ ngốc, hiếm khi mỉm cười: “Bệnh do ma quỷ làm ra mà cậu lại gọi bác sĩ con người đến chữa hả?”
Nghe thế, Lâm Đường không khỏi ấp úng: “Vậy, vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928024/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.