Dư Tắc dắt Lâm Đường về thẳng gian phòng ở tầng hai. Thấy Chu Trần Dật cúi đầu đứng dựa tường trong phòng, Lâm Đường bỗng hơi hoảng hốt: nếu bàn tay đang nắm tay mình của Dư Tắc không cứng đơ và lạnh lẽo, có lẽ cậu đã tưởng bọn họ vừa quay về thời điểm Dư Tắc còn chưa chết.
Sau khi hai người bọn cậu vào phòng, Chu Trần Dật nghiêng mặt nhìn sang. Sự lạnh lùng trong mắt hắn khiến Lâm Đường tỉnh táo lại ngay lập tức. Cậu còn sợ người này hơn cả Dư Tắc đã biến thành quỷ, nên còn chưa kịp phản ứng, cậu đã chui tọt vào lòng Dư Tắc theo bản năng.
Dư Tắc vỗ nhẹ lên vai cậu tựa như đang an ủi.
Lâm Đường ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy mặt đối phương xanh đến không bình thường, bèn thử thăm dò gọi: “Dư Tắc…”
Dư Tắc nhẹ nhàng “ừ” một tiếng. Tầm nhìn của hắn vẫn luôn đặt trên gương mặt Lâm Đường, lặng lẽ dùng ánh mắt vuốt ve cái cằm còn nhọn hơn cả lúc cậu gầy yếu nhất. Hắn ôm má Lâm Đường, nâng mặt cậu lên, thấp giọng hỏi: “Sao gầy đi nhiều thế?”
Ngoài việc đã biến thành quỷ, Dư Tắc dường như vẫn là Dư Tắc của ngày xưa. Lâm Đường cảm thấy sống mũi cay cay, nghẹn ngào: “Tôi, tôi…” Cậu cũng không biết nên nói thế nào, nỗi kinh sợ cậu đã trải qua trong bảy ngày ngắn ngủi vừa qua còn nhiều hơn cả mười chín năm cộng lại.
Chiếc áo phông mong manh Kiều Phỉ đưa dán sát lên người Lâm Đường, Dư Tắc nhanh chóng nhìn thấy cái bụng nhô lên của cậu. Hắn nghiến chặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928021/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.