Quỷ nam trở về hơi muộn. Hắn kéo Lâm Đường ra khỏi ổ chăn với vẻ mặt vui tươi hớn hở, cứ như những tức giận lúc trước đã thành gió thoảng mây bay.
Dù nhìn quỷ nam khá ôn hoà, song Lâm Đường vẫn sợ, chỉ lo giây tiếp theo đối phương sẽ trở mặt.
Quỷ nam đỡ Lâm Đường dậy, giọng nói lộ vẻ vui mừng: “Đói bụng chưa?”
Lâm Đường tái mặt gật đầu. Sức ăn của cậu càng lúc càng lớn, nhưng cơ thịt trên người không tăng, vòng eo mảnh khảnh đến mức dùng hai bàn tay là ôm hết được, chỉ có phần bụng là nhô ra không ít, trông quái dị lạ thường.
Quỷ nam ôm Lâm Đường vào lòng, vươn tay nhéo cái cằm hơi nhọn của cậu, giọng điệu hơi khó chịu: “Ăn bao nhiêu mà sao vẫn gầy thế.”
Lâm Đường bất an ra mặt, không khỏi run rẩy trong lòng quỷ nam. Cũng may quỷ nam chỉ oán giận thế thôi chứ không định trách móc gì cậu.
Quỷ nam một tay bưng bát, tay còn lại cầm thìa, rưới nước thịt lên cơm.
Mùi thịt thơm ngon xông vào khoang mũi, Lâm Đường nhìn chằm chằm miếng thịt trong bát, khi quỷ nam đút, cậu há miệng không hề do dự. Nhấm nuốt miếng thịt nát trong miệng, cậu cố không suy nghĩ nó là loại thịt gì. Lâm Đường muốn thuyết phục bản thân đây chỉ là thịt heo thông thường, nhưng cậu thật sự không hiểu quỷ nam lấy chúng ở đâu.
Một tô cơm to đã đút xong, quỷ nam bỏ bát đũa sang một bên, cầm giấy bút sợi dây xanh đưa tới.
Bút lông và giấy đỏ, loại vật phẩm cổ xưa này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928010/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.