Lâm Đường cảm thấy mình bị bệnh mất rồi. Gần đây cậu luôn thấy đói, lượng cơm cậu ăn cũng nhiều một cách không khoa học. Rõ ràng trước đó không lâu, cậu đã chẳng còn nhu cầu ăn uống như người thường. Bên cạnh đó, cậu hoảng sợ phát hiện cơ thể mình có biến hóa, ngày càng mẫn cảm và yếu ớt hơn.
Quỷ nam nấu súp cá, muốn đút cho Lâm Đường.
Nhìn con cá nổi giữa bát chất lỏng trắng đục như sữa, Lâm Đường nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn há miệng ra. Cậu thật sự rất đói, rất rất đói…
Lâm Đường không biết quỷ nam lấy súp cá ở đâu, thịt cá rất tươi, nhưng mới ăn vài miếng cậu đã thấy buồn nôn. Lâm Đường nhíu mày, muốn quay đầu né tránh cái thìa đối phương đưa tới, song lại sợ hắn tức giận. Cậu giương mắt nhìn gương mặt đầy chờ mong của quỷ nam, do dự một lát, vẫn há miệng. Cậu đã bị dạy dỗ rất nhiều lần vì tội không nghe lời rồi.
Tanh quá, Lâm Đường “ọe” một tiếng, phun ra toàn bộ, dạ dày cũng không ngừng dâng lên cảm giác ghê tởm. Nôn xong, cậu mới tái mặt nhìn về phía quỷ nam, sợ đối phương nổi giận. Nhưng lạ thay, hắn lại không hề tức tối, chỉ “ầy” một tiếng, nhìn bãi súp người nọ phun ra: “Không ngon à?”
Lâm Đường dè dặt nhìn quỷ nam, đáp đầy thận trọng: “… Cũng được.” Thực ra cũng khá ngon, Lâm Đường không biết quỷ nam lấy đâu ra bát súp cá này, hoặc là tìm ai nấu hộ.
Quỷ nam không để tâm, đặt bát sang một bên, nhìn mặt đất bị bãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/927996/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.