Da người trên mặt trống vẫn tươi mới, phía dưới còn có máu nhỏ thành giọt, thật khiến người khác hoài nghi có phải nó vẫn mang theo hơi ấm hay không.
Vì sợ hãi cực độ, đồng tử trong mắt Lâm Đường nở to, mãi đến khi Dư Tắc cạy mở tay cậu, quyết đoán ném cái trống kia xuống đất, cậu mới hoàn hồn. Lâm Đường sợ hãi lùi về phía sau theo bản năng, gần như chui tọt vào lòng Dư Tắc. Tim cậu đập điên cuồng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, trong đầu liên tục vang lên câu hỏi: Da ai? Da ai?!!
Lúc này, tiếng gào thét của Kiều Phỉ mới truyền vào tai cậu. Cậu ngẩng đầu nhìn về phía trước, thấy phần lưng đang chảy máu đầm đìa của Tiết Mục Mục. Cô bị lột mất một mảng da lưng, máu đỏ thấm ướt thịt non chảy xuống, biến chiếc quần trắng trên người cô thành màu đỏ tươi.
Tất cả đều bị sự cố đột ngột xảy ra dọa cho kinh hãi. Quản Trạch Thành thậm chí còn ngã ngồi trên đất, há hốc miệng nhìn về phía Tiết Mục Mục.
Kiều Phỉ đỏ mắt ngẩng đầu nhìn cậu ta, gọi: “Cậu đi lấy hộp thuốc đến đây!”
Quản Trạch Thành sửng sốt hai giây mới lò dò đứng dậy, bước chân rời đi cũng không được vững vàng.
Hai chân Lâm Đường mềm nhũn, nếu không có Dư Tắc đỡ, có lẽ cậu cũng giống Quản Trạch Thành, sợ đến ngã phịch xuống đất. Cơn hoảng loạn dần trôi qua, cậu cảm thấy hơi khó hiểu: sao lại là Tiết Mục Mục? Không đúng, sao lại là Tiết Mục Mục chứ?
Lâm Đường hoảng sợ ngẩng đầu nhìn Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/927991/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.