Trong phòng tắm không có bồn tắm lớn, Dư Tắc ôm eo Lâm Đường, đỡ cậu đến dưới vòi sen.
Lâm Đường nhũn cả chân, đứng không vững, phải dựa vào cánh tay Dư Tắc mới miễn cưỡng ổn định cơ thể. Cậu còn hơi ngơ ngẩn, hai mắt mơ hồ và hoảng hốt, đến khi người nọ mở nước xối lên mới khẽ run rẩy.
Tinh dịch tưới đẫm động thịt chầm chậm chảy ra, trượt thẳng xuống bắp đùi. Dư Tắc suy nghĩ trong giây lát, vươn tay vào móc hết ra. Hắn nhớ là nếu không xử lý sạch sẽ, người kia có thể sẽ sinh bệnh.
Lâm Đường bị ngón tay đột ngột cắm vào làm cho căng thẳng. Cậu ngẩng đầu nhìn Dư Tắc, mắt mũi đỏ hoe, hết sức đáng thương: “Đừng, đừng… xin cậu…”
Dư Tắc vốn không định làm, nhưng nhìn dáng vẻ đáng thương của người kia, ham muốn lại bị khơi lên. Hắn nhìn chằm chằm gương mặt cậu, cuộn lưỡi đẩy hàm trên của mình để kìm nén kích động, khàn giọng nói: “Ừ, không làm gì cả, chỉ rửa thôi.”
Bấy giờ Lâm Đường mới yên tâm cúi đầu dựa vào lồng ngực Dư Tắc, trông hệt như cải thảo trắng ủ rũ sau mưa.
Tiếng nước dừng lại, Dư Tắc đỡ cánh tay Lâm Đường: “Tắm xong rồi, ra ngoài đi.”
Lâm Đường hốt hoảng nhìn hắn, hai mắt trợn tròn, giọng điệu luống cuống: “Tôi không có quần áo để mặc.”
Dư Tắc “ừ” một tiếng: “Ra ngoài rồi mặc.”
Chu Trần Dật còn đang ở bên ngoài. Lâm Đường đảo mắt nhìn những dấu vết không thể che đậy trên người mình: “Tôi mặc áo cũ ra ngoài cũng được…”
Dư Tắc nhìn cậu, vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/927989/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.