Sau khi vứt lại một lời đe dọa đầy hiểm độc, bóng dáng quỷ nam cũng dần biến mất.
Lâm Đường khóc hu hu, dùng mu bàn tay lau hai gò má đẫm lệ của mình. Trải qua cơn sợ hãi kinh hoàng, cuối cùng cậu cũng tỉnh táo lại. Cậu để mông trần ngồi bệt trên mặt đất trong chốc lát, phát hiện quần áo của mình không thể mặc được nữa thì càng khóc thảm thiết hơn.
Sờ cái mông bị đánh vẫn còn đau, Lâm Đường vịn tường đứng dậy. Trong bóng tối, cậu run rẩy mò được một cái tay nắm cửa. Sau đó, cánh cửa hé ra một khe nhỏ.
Chẳng biết ai mở đèn ngoài hành lang, mở cửa xong, Lâm Đường bị ánh sáng lọt vào làm chói mắt. Cậu dụi đôi mắt mờ đi vì khóc của mình, ngước lên lần nữa. Bấy giờ Lâm Đường mới phát hiện bên ngoài có người đang đứng. Cậu hoảng sợ lui về phía sau, khi thấy rõ người đó là Chu Trần Dật mới dừng động tác.
Chu Trần Dật đến gần, đẩy cửa bước vào. Nhưng đi được hai bước, hắn lại lùi ra, giơ tay bịt mũi theo bản năng khoảng một giây mới miễn cưỡng buông tay xuống: “Cậu…” Chu Trần Dật nhìn Lâm Đường từ trên xuống dưới: “Quần áo đâu?”
Lâm Đường xấu hổ rụt chân về: “Rách hết rồi…”
Vẻ mặt Chu Trần Dật hơi thay đổi, nhưng hắn không nói gì thêm, quyết đoán cởi áo phông trắng trên người ném cho cậu: “Mặc vào.”
Lâm Đường lập tức mặc áo vào. Cậu sờ mặt mình, xấu hổ nói với Chu Trần Dật: “Cảm ơn…”
Chu Trần Dật nhìn chằm chằm Lâm Đường trong chốc lát. Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/242865/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.