Lâm Đường đột nhiên hét to. Kiều Phỉ bị cậu dọa cho phát hoảng, vừa định mở miệng đã thấy Dư Tắc kéo tay Lâm Đường, ôm cậu vào lòng, vừa vỗ lưng vừa nhỏ giọng dỗ dành: “Sao thế, sao thế, nhìn thấy cái gì? Tôi ở đây, không sợ.”
Trong phút chốc, Kiều Phỉ như mắc nghẹn trong cuống họng, những lời định nói ra cũng bị mạnh mẽ nuốt lại.
Tiết Mục Mục lấy lại tấm ảnh trên tay Dư Tắc, đi đến bên cạnh Lâm Đường, dịu dàng xoa đầu cậu: “Sao thế, cậu đã gặp người trong bức ảnh này à?”
Lâm Đường đang hoảng loạn. Lúc Tiết Mục Mục vươn tay tới, cậu đã né tránh theo bản năng, sau đó mới đỏ mặt nhận ra hành động của mình không đúng lắm. Cậu nhìn tấm ảnh trên tay người nọ rồi vội vã rời mắt, há miệng thở dốc hồi lâu mới mở miệng: “Hôm nay… hôm nay tôi thấy anh ta.”
“Mày nói thấy anh ta trong căn biệt thự này?” Quản Trạch Thành đột ngột nói chen vào: “Chủ nhà còn sống?”
Lâm Đường im lặng trong giây lát: “Không phải người sống.”
Quản Trạch Thành lại hỏi: “Mày thấy xác anh ta?”
Kiều Phỉ không nhịn được cắt lời: “Cậu có phải kẻ ngốc không, đừng nói ra từ kia không được à?” Kiều Phỉ quay đầu hỏi Lâm Đường, “Cậu cảm thấy, người trong bức ảnh này… có thể thương lượng được không? Vì sao anh ta lại cầm chân chúng ta ở đây?”
Lâm Đường mờ mịt lắc đầu: “Tôi không biết, anh ta…”
Lâm Đường không thể nói hết câu, vì giây tiếp theo, đèn trong phòng đột nhiên tắt phụt. Trong bóng tối, cậu cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/242863/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.