Có lẽ vì hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, nửa đêm sau, Lâm Đường ngủ không được ngon. Tư thế ngủ của Dư Tắc xấu đến không ngờ, ngủ được một lúc bỗng xoay người, cả tay lẫn chân đều quấn lấy cậu. Lâm Đường bị người nọ ghì trong ngực như nhân bánh, không thể cựa quậy được. Sức lực của đối phương quá lớn, mà cậu cũng không muốn làm hắn tỉnh giấc.
Nhưng cũng vì Dư Tắc ôm quá chặt nên Lâm Đường không còn sợ rắn dưới gầm giường bò lên nữa – bởi vì cũng không có chỗ để bò.
Hôm sau, khi Lâm Đường thức dậy, Dư Tắc đã vào phòng tắm rửa mặt rồi. Cậu thay quần áo, lại gấp gọn cái áo Chu Trần Dật cho mượn rồi mới dụi mắt đi vào phòng tắm. Thấy cậu, Dư Tắc dịch người nhường chỗ. Lâm Đường cởi quần đi vệ sinh theo thói quen hằng ngày. Lúc tới trước bồn cầu, cậu mới nhận ra không ổn lắm.
Cậu quay người, thấy Dư Tắc còn ngậm bàn chải đánh răng, vẻ mặt mang theo vài phần kinh ngạc. Lâm Đường cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, cơn ngái ngủ buổi sớm đột nhiên tan biến. Cậu há miệng thở dốc, một lúc sau mới thốt lên: “Xin, xin lỗi, tôi quên mất…”
Dư Tắc rút bàn chải ra khỏi miệng, nói: “Không có gì.”
Lâm Đường cúi đầu không dám nhìn Dư Tắc nữa, bóp kem đánh răng xong thì đứng một bên lặng lẽ chải răng.
Dư Tắc xong trước, đánh tiếng một câu rồi lập tức ra ngoài. Bấy giờ Lâm Đường mới thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng dùng nước lạnh rửa mặt, để đầu óc hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/242858/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.