Đúng vậy, Lâm Đường đái dầm.
Vào khoảnh khắc Chu Trần Dật nhắc nhở, Lâm Đường mới nhận ra việc này. Trên thực tế, mông cậu đã ướt dầm dề, không khí cũng có mùi khai thoang thoảng, chỉ là cậu quá sợ nên bây giờ mới phát hiện ra.
Lâm Đường ngửa đầu nhìn Chu Trần Dật, run môi muốn giải thích: “Tôi, tôi…” Nhưng khi thấy người nọ khó chịu nhíu mày, lời nói của cậu lập tức nghẹn nơi cuống họng.
Cậu bật khóc: “Đúng rồi, xin lỗi…”
Nghẹn ngào dùng tay lau nước mắt, Lâm Đường cảm thấy bản thân vừa mất mặt lại vừa vô dụng. Cậu vẫn chìm trong nỗi sợ hãi bị rắn chui vào mông nhưng lại không thể không đối diện với tình cảnh xấu hổ và gian nan hiện giờ. Lúc này, người đàn ông xa lạ và rắn đã hoàn toàn biến mất, dưới mông Lâm Đường chỉ có một bãi nước tiểu thôi, quả thật cậu không biết phải giải thích thế nào.
Lâm Đường khóc đến mờ cả mắt, mà Chu Trần Dật vẫn đứng cách giường một quãng, tuy không xa nhưng có vẻ hắn không hề có ý định bước tới giúp đỡ cậu một phen. Lâm Đường nghĩ dáng vẻ của mình hiện giờ chắc chắn rất chật vật và khó coi. Cậu không biết làm sao, đành xin lỗi một lần nữa: “Hu hu hu… xin lỗi, xin lỗi…”
Lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa. Lâm Đường nuốt tiếng khóc vào cổ họng. Cậu ngẩng đầu, ánh mắt mơ hồ nhìn về nơi phát ra âm thanh. Chu Trần Dật nhìn cậu rồi quay người đi mở cửa.
Người gõ cửa là Dư Tắc. Hắn mặc đồ ngủ, đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/242856/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.