Nghe vậy, Chu Trần Dật hơi nhướng mày: “Thật không?” Sau đó, hắn hết thức thản nhiên khom người nhìn xuống gầm giường.
Lâm Đường không dám nhìn cùng. Đối mặt với tình cảnh hiện giờ, bản năng mách bảo cậu chỉ cần cúi người xuống là sẽ bắt gặp một đôi mắt đỏ rực ngay. Lâm Đường đứng thẳng người, cố hết sức duy trì một khoảng cách an toàn giữa mình và chiếc giường, căng thẳng quan sát động tác của Chu Trần Dật.
Chu Trần Dật dường như đang nhìn thật kỹ xem dưới giường có cái gì. Khoảng hai, ba giây sau, hắn mới đứng thẳng dậy, nhìn về phía Lâm Đường: “Không có gì cả.”
Lâm Đường hơi luống cuống: “Tôi, tôi không nói dối đâu…”
Chu Trần Dật khẽ nâng cằm: “Tôi biết.” Hắn dường như không coi chuyện kỳ lạ này ra gì, vô cùng bình tĩnh: “Biệt thự vùng ngoại ô lâu năm không có người ở có thể sẽ có vài con thằn lằn.”
Lời giải thích này coi như hợp lý. Lâm Đường vừa bị dọa đến mức sau lưng vã đầy mồ hôi lạnh, giơ tay đỡ trán: “Hả, à, cũng đúng…” Trực giác mách bảo thứ vừa chạm vào chân cậu không phải thằn lằn, nhưng cậu vẫn nuốt một ngụm nước miếng, cố ép bản thân tin tưởng cách lí giải của đối phương. Nếu không, còn có thể là gì?
Chu Trần Dật đỡ tay Lâm Đường. Bấy giờ Lâm Đường mới phát hiện tay cậu vẫn không ngừng phát run. Cậu cảm động, ngẩng đầu nhìn Chu Trần Dật: “Cảm, cảm ơn.” Lần này, Lâm Đường lại một lần nữa xác định Chu Trần Dật là người tốt, có lẽ hắn chỉ không biết cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/242853/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.