Lâm Đường bối rối nói xin lỗi theo bản năng, cậu căng thẳng đến đỏ bừng cả mặt: “Xin, xin lỗi, lần sau nhất định tôi sẽ gõ cửa.”
Chu Trần Dật bình tĩnh nhìn người nọ, ánh mắt nhanh chóng lướt nhẹ qua gương mặt cậu. Hắn quay người đặt quần áo vừa cởi ra xuống giường, khom lưng lấy đồ mới trong va li lên thay, cả quá trình đều thản nhiên như trong phòng không có người nào khác.
Lúc Chu Trần Dật quay người, Lâm Đường nhìn thấy đường cong cơ bắp đẹp đẽ của đối phương, không khỏi liên tưởng tới cơ bụng và cơ ngực rõ nét vừa trông thấy. Trong phút chốc, cậu lại trở nên căng thẳng, rời mắt theo bản năng, ngơ ngác đứng ngoài cửa mãi đến khi Chu Trần Dật thay quần áo xong, quay người hỏi: “Không vào à?”
Hình như đây là lần đầu tiên Chu Trần Dật chủ động nói chuyện với cậu, phản ứng của Lâm Đường hơi giống con chuột nhắt, gật đầu: “Có, có.”
Lâm Đường cất va li ở cạnh giường, lúc chuẩn bị quay người, giọng nói của Chu Trần Dật chợt vang lên từ phía sau: “Cậu chưa thấy đàn ông trần truồng bao giờ à?”
Lâm Đường hoảng sợ, quay lại theo bản năng. Chẳng biết người nọ đã đứng sau lưng cậu từ lúc nào. Khi xoay người, thậm chí bả vai cậu còn bất cẩn đụng vào ngực hắn.
Rõ ràng vẻ mặt Chu Trần Dật không có biểu cảm gì, câu hỏi vừa rồi hình như cũng chỉ xuất phát từ tò mò thôi, nhưng Lâm Đường lại có cảm giác kỳ quái và mất tự nhiên. Cậu cảm thấy chiều cao của đối phương mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/242851/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.