Editor: Ngọc Diễm Hepc.
Trong nháy mắt Thiệu Tây Bội có chút xấu hổ, theo bản năng quay đầu nhìn lại người trên xe, tay Phó Chính cầm tay lái cũng không thèm nhìn cô một cái, đã lái xe về phía trước.
Xe màu đen một đường chạy nhanh đi, đáy lòng cô trầm xuống, miễn cưỡng ngẩng đầu hướng về phía Tiêu An cười cười, "Sao anh lại tới đây? Hôm nay không tới cục sao?"
Tiêu An quan sát sắc mặt của cô, hơi nhíu lông mày hỏi, "Vừa rồi đó là......?"
Cô đi kế bên, lạnh nhạt nói, "Là một người bạn của em."
Anh ấy nhìn cô mấy lần, cùng với cô đi tới cửa hàng, chợt mở miệng nói: "Bội Bội, hôm nay em có rảnh không?" Thiệu Tây Bội gật đầu một cái, "Chuyện trong cửa hàng có thể để cho Tiểu Thanh quản, thế nào?"
"Hôm nay vừa đúng chuyện trong cục kết thúc sớm." Tiêu An đi vòng qua phía trước cô, cúi đầu xem mắt cô, êm ái mà nói, "Dẫn anh đi gặp dì Mộc đi?"
Tiêu An và Thiệu Tây Bội đến địa phương ở vùng ngoại thành khoảng thời điểm là ba bốn giờ chiều, vùng ngoại thành lân cận thành phố S một chung cư yên tĩnh trước sau như một, thời điểm bảo vệ thấy Thiệu Tây Bội ở cửa cười hiền lành, "Tiểu Thiệu đã tới?"
Cô gật đầu một cái, dẫn Tiêu An theo đi tới ngôi nhà nhỏ cao tầng thứ nhất.
Dọc theo cầu thang đi lên lầu ba, cô gõ cửa một gia đình đối diện, "Mẹ, là con." Tiêu An yên tĩnh đúng một bên, thấy cửa mở ra một nụ cười nhàn nhạt lộ ra, "Dì Mộc."
Hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-phai-em-khong-yeu/7879/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.